Tại hiện trường ở Nam Sơn, công cụ gây án biểu hiện trực tiếp nhất chính là sợi dây đàn violon đó. Theo như Bạch Đông khai nhận, buổi tối hôm Tiêu Tuyết đi cùng hắn, tâm trạng vô cùng nôn nóng, bất an. Sau khi hai người họ quan hệ, Tiêu Tuyết đòi hắn tới khách sạn lấy đàn violon, cô ta muốn tới ngày biểu diễn sẽ đi luôn từ chỗ của hắn. Khi ấy, Tiêu Tuyết ai oán với hắn rằng các nhân viên hạn chế cô ta làm rất nhiều chuyện. Lúc hai người uống rượu, Tiêu Tuyết lại không ngừng gọi điện cho Lưu Kế Cường, tiếc rằng anh ta không nhận máy.
Lục Bắc Thần nhanh chóng xóa tan suy nghĩ của La Trì: "Tôi khá hiểu Tiêu Tuyết, cô ta tuyệt đối sẽ không dùng một cây đàn tầm thường để hạ giá bản thân đâu."
"Nhưng cây đàn mà Bạch Đông lấy được mang từ khách sạn của Tiêu Tuyết ra." La Trì nhíu mày: "Chuyện tới nước này, hắn đã thừa nhận sự thật mình giết Tiêu Tuyết thì cũng đâu cần che giấu cây đàn dây ruột ngựa nữa."
Lục Bắc Thần ngẫm nghĩ: "Có lẽ Tiêu Tuyết không hề hay biết cây đàn đó của mình là loại tầm thường."
La Trì ngẩn ra giây lát, rồi nhanh chóng phản ứng lại: "Ý của cậu là có người tráo đổi đàn của Tiêu Tuyết mà cô ta hoàn toàn không biết?"
"Khả năng rất cao." Lục Bắc Thần điều chỉnh lại tư thế: "Bạch Đông cũng đã thừa nhận sau khi tới Quỳnh Châu, Tiêu Tuyết rất nôn nóng. Cô ta vừa tới Quỳnh Châu đã tham gia buổi tiệc, ngày nào cũng ăn ăn uống uống, cộng thêm tâm trạng không tốt, không phát hiện ra đàn của mình có vấn đề cũng rất bình thường."
La Trì xoa xoa cằm, suy ngẫm rất lâu mới nói: "Bạch Đông còn nhắc tới một chuyện." Anh ấy ngước lên nhìn Lục Bắc Thần: "Sau khi Tiêu Tuyết bị hại, cũng chính vào lần thứ hai Bạch Đông tới Nam Sơn, chỗ ở tạm thời của hắn ta đột nhiên bị trộm nhưng vì không mất thứ gì quý giá nên Bạch Đông không báo cảnh sát, mà hắn cũng không dám báo cảnh sát."
Lúc La Trì nói mấy lời này cũng là lúc Cố Sơ đẩy cửa bước vào. Có những thủ tục cần chính tay Lục Bắc Thần ký nhận. Vào cửa đúng lúc nghe thấy những lời La Trì nói, cô định lùi ra nhưng Lục Bắc Thần đã nhìn thấy cô: "Lại đây!"
La Trì hiểu rõ trong lòng, Lục Bắc Thần này hoàn toàn không định để Cố Sơ tránh né.
Cố Sơ bước lên, đưa cho anh tờ giấy cần ký. Sau khi Lục Bắc Thần ký xong, anh bèn chỉ vào chai truyền: "Rút ra đi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



