Lục Bắc Thần dùng một cách thức tại chỗ trực tiếp nhất để ép tư duy của Cố Sơ đi đến được bước này. Anh khẳng định chắc chắn Lưu Kế Cường không phải hung thủ như vậy đã trái ngược hẳn với suy đoán của La Trì. Vậy thì chuyện này đã chìm vào một vòng tròn kỳ quái. Nếu Lưu Kế Cường không phải hung thủ thì vì sao Cố Tư lại nhận tội thay hắn? Dường như có suy đoán thế nào vẫn cảm thấy không ổn, đều không thể vượt qua, tựa hồ chỉ còn cách sự thật một lớp tường giấy nữa thôi, nhưng muốn đâm thủng lớp tường giấy này lại không đơn giản như thế. Cô bèn mang nghi vấn này ra hỏi, vậy mà Lục Bắc Thần có thể dễ dàng sửa lại tư duy của cô.
“Nếu đây là việc do Cố Tư cam tâm tình nguyện, vậy thì sẽ không khó lý giải nữa.”
Một câu nói như đánh thức một người còn đang mơ ngủ.
Phải rồi, sao cô không nghĩ tới điểm này. Nếu tất cả những việc này đều do Cố Tư tự phán đoán ra, con bé nhận định Lưu Kế Cường chính là hung thủ sát hại Tiêu Tuyết, vì một số nguyên nhân nào đó mới tự thú vậy thì tất cả đều hợp lý rồi. Nhưng vì sao Cố Tư lại nhận định hung thủ là Lưu Kế Cường? Còn một việc chính là Lưu Kế Cường có biết chuyện Cố Tư đi tự thú hay không? Nếu Cố Tư tới cục cảnh sát tự thú trong tình huống Lưu Kế Cường không hề hay biết, vậy thì rốt cuộc nó xuất phát từ mục đích gì? Vì tình yêu? Vì tiền bạc? Có vẻ như lý do thứ nhất vững vàng hơn.
“Nếu Lưu Kế Cường không phải hung thủ, trừ phi hắn không biết rõ hành động của Cố Tư, bằng không sao lại yên ắng như vậy?”
Lục Bắc Thần liếc nhìn cô, ban nãy anh đã đi từ bàn để xác tới trước máy tính, ngồi đó, con mắt khi nhìn cô cứ hơi rướn lên, ánh mắt như bình thản lại giống như chứa một nụ cười, con ngươi sâu bên trong sạch bóng không chút tỳ vết. Cố Sơ bị anh nhìn đến nỗi trong lòng chột dạ, cô cúi đầu, nghĩ bụng không biết nên nói gì. Chẳng mấy chốc, trong máy tính vang lên một âm thanh, là lời nhắc có email mới. Anh không nhìn cô nữa mà quay người lại, ấn vào hòm thư. Cố Sơ không nhìn thấu được những suy nghĩ trong lòng anh, âm thầm cầu nguyện anh tuyệt đối đừng nuốt lời. Cô còn đang mải nghĩ thì máy in ở bên cạnh đã khởi động, nhả ra từng tờ giấy.
Tới khi máy in dừng lại, Lục Bắc Thần ra hiệu bảo cô lấy tờ giấy ra. Cô làm theo, khi cầm nó lên tay liếc nhìn, cô chợt ngẩn người. Lục Bắc Thần dựa ra sau ghế: “Em xem qua đi, nếu không còn vấn đề gì nữa…” Nói rồi, anh đặt cây bút cắm trong túi qua một bên: “… thì ký vào.”
Một bản hợp đồng.
Là hợp đồng tuyển dụng mà Lục Bắc Thần nói.
Nhưng mà, có cần nhanh vậy không?
Cả một xấp giấy dày cộp, Cố Sơ vân vê trong lòng bàn tay, đổ mồ hôi. Biết bao lần cô rất muốn nói với anh: Lục Bắc Thần, anh cũng coi trọng tôi thật đấy.
Nói theo cách của anh thì hợp đồng nhất định phải ký, cô cũng không có quyền cò kè mặc cả. Sau khi lật xem mấy trang, cô không nhịn được phải bôi bác một câu: “Nếu đã ở Trung Quốc thì phải tuân thủ theo pháp luật Trung Quốc, ít nhất hợp đồng phải bằng tiếng Trung.”
“Thật ngại quá, luật sư của tôi là người Mỹ, tiếng Trung đối với một người nước ngoài hơi khó một chút.”
Cứu Tư Tư ra thì chẳng thấy anh làm việc nhanh lẹ như vậy, dính dáng tới lợi ích của bản thân anh thì thần tốc thế! Cố Sơ trong lòng bực bội, nhưng cũng không dám giận, không dám nói. Cô liếc tới điều khoản thời hạn, suýt nữa thì nhảy dựng lên: “20 năm?”
Lục Bắc Thần bình thản nhìn cô: “Có gì kỳ lạ?”
“Đây là hợp đồng lao động thuê 20 năm.” Cố Sơ giơ cao tờ hợp đồng trong tay lên, nực cười nhìn anh: “Giáo sư Lục, anh chắc chắn anh mời về một luật sư chứ không phải một công tố viên?”
“Theo như tôi được biết, nó là một bản hợp đồng lao động chứ không phải một bản cáo trạng.”
“Nó không phải cáo trạng nhưng là giấy bán thân.” Cố Sơ bước lên, nhét hợp đồng vào lòng anh: “Anh đã từng nghe nói có công ty hoặc cơ quan nào ép người ta ký hợp đồng 20 năm chưa? Đầu luật sư của anh bị thủng một lỗ cực lớn thì phải? Hay tại pháp luật Hoa Kỳ quái đản thế này?”
Lục Bắc Thần cầm lý hợp đồng, mỉm cười: “Tôi cứ nghĩ mãi nên dùng từ gì để mô tả bản hợp đồng này. Em tổng kết rất xác đáng, giấy bán thân, không sai, nó chính là một tờ giấy bán thân. Nhưng mà em không có quyền từ chối.”
Cố Sơ nghẹn lời, một lúc sau hỏi: “Vì sao những 20 năm?”
“Tính chất của công việc này rất đặc thù, tôi phải bảo đảm trợ lý của tôi sẽ không thay đổi trong một thời gian dài vì liên quan tới vấn đề tính bảo mật.”
“Nhưng cũng đâu cần tới 20 năm, ai có thể dự liệu được trong 20 năm sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì?”
“Thế nên, bản hợp đồng này chính là công cụ hữu hiệu để giảm sự cố xuống mức thấp nhất.”
“Ai có thể bảo đảm sẽ làm mãi một nghề trong vòng 20 năm? Anh có thể không?”
Lục Bắc Thần bật cười: “Dĩ nhiên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
