Cho dù dưới sự trợ giúp của thuốc, một giấc ngủ tròn đầy cũng không thể cứu vãn được sắc mặt nhợt nhạt quá mức của cô. Cô đưa tay cố gắng véo má, hy vọng có thể nhìn thấy sắc hồng hào bình thường, hoặc có thể là hy vọng tất cả chẳng qua chỉ là một giấc mơ. Đã bao đêm, cô cũng thẫn thờ đứng trước gương như vậy, hy vọng bản thân trong gương lên tiếng, nói với cô rằng, đây chỉ là một giấc mơ. Nhà họ Cố vẫn là nhà họ Cố, bố mẹ cũng vẫn còn, mình chỉ quá mệt mà thôi, thế nên mới mơ thấy một giấc mơ tồi tệ đến vậy.
Nếu lúc này có ai đó đánh thức cô dậy thì tốt biết bao.
Nhưng cô vẫn nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ, sợi dây chuyền tối qua chính tay Lục Bắc Thần đã đeo cho cô. Cô vội vội vàng vàng mà quên tháo ra, hoa văn rủ xuống trên dây chuyền hằn lên một dấu vết trên xương quai xanh của cô. Rất quen mắt, quan sát tỉ mỉ góc độ của cánh hoa, tháo xuống, để xòe ra giữa lòng bàn tay, cô mới bàng hoàng nhận ra thứ rủ xuống đó là bông ngọc lan, được đẽo gọt vô cùng tinh xảo, như đang nở rộ trên đầu ngón tay cô vậy.
Cô không nên cảm động, cho dù, đây thật sự là điều cô thích.
Dây chuyền cũng đáng ghét như nhẫn vậy. Chiếc nhẫn cột chặt ngón tay, khiến người không thể không đan mười đầu ngón tay vào nhau, còn dây chuyền khóa chặt xương quai xanh, vị trí gần trái tim nhất, khiến con tim của người ta cũng không thể chạy thoát.
Nụ hôn của Lục Bắc Thần mãnh liệt và mang theo ý xâm chiếm, hoàn toàn khác với Bắc Thâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)