Nửa tháng nay mỗi đêm Cố Quân chỉ ngủ bốn, năm tiếng có khi còn không ngủ được bốn tiếng, điện thoại reo lên anh lại phải tỉnh táo giải quyết chuyện tiếp theo.
Sau khi ôm bạn gái chiếm tiện nghi, Cố Duẫn không chịu nổi nữa đi ngủ, ngay cả cơm tối cũng không ăn.
Trịnh Tây Tây: “…”
Báo như này mà anh vẫn cố chiếm tiện nghi trước, đúng là đủ tư cách làm một tên lưu manh.
Cố Duẫn ngủ đến hơn chín giờ, Trịnh Tây Tây vẫn chưa ngủ, thấy anh dậy cô hỏi: “Anh có đói không? Có muốn ăn chút gì không?”
Cố Duẫn gật đầu đi vào phòng bếp.
Tối Trịnh Tây Tây ăn mì, cô cũng để cho Cố Duẫn một phần, chỉ cần hâm nóng là được, vài phút là ăn được.
Cố Duẫn tự đun nước, dù sao bây giờ Trịnh Tây Tây cũng không có gì làm nên cô chạy vào hỗ trợ.
Cố Duẫn vừa tỉnh, đôi mắt còn đang díu lại, trên người mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen, cởi vào cúc, giọng nói hơi khàn, có một loại gợi cảm độc nhất vô nhị chỉ khi vừa tỉnh ngủ mới có.
Câu này của anh không nghiêm túc, giọng điệu cũng không đứng đắn, điều này khiến Trịnh Tây Tây không thể không hoài nghi liệu anh có đang lén bốc đầu không.【Shi: nguyên văn là trộm lái xe nhưng mà Shi không hiểu lắm nên cho từ kia có bẻ ok hơn.】
Mặt Trịnh Tây Tây đỏ lên, cũng ngừng nói, cô nấu mì với anh, Cố Duẫn mang mì ra ăn tối lúc hơn chín giờ.
Ăn xong Cố Duẫn lại đi tắm, cả người xem như hoàn toàn tỉnh táo.
Hơn nữa vì vừa ngủ nên cả người có cảm giác rất thoải mái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



