Cố Duẫn chỉ thấy miệng Trịnh Tây Tây mấp máy nhưng không nghe thấy gì.
“Anh, anh xem, bên kia có phải chỗ chúng ta ở không?” Trịnh Tây Tây chỉ vào nơi xa hỏi.
“Hướng ngược lại.” Cố Duẫn nắm tay cô đổi hướng: “Ở bên này.”
“Ồ.”
Vòng quay khổng lồ đã xoay lên điểm cao nhất, bây giờ nó đang từ từ đi xuống, tầm nhìn cũng đang dần thu nhỏ lại.
Chỉ cô biết 5 giờ vào lúc tiếng chuông vang lên, ở nơi cao nhất của vòng quay, cô đã để lại những gì cô muốn nói nhất.
•
Ngày hôm sau, Trịnh Tây Tây về nước.
Cố Duẫn đưa cô ra sân bay: “Chậm nhất tháng sau anh sẽ về.”
“Vâng.”
Cố Duẫn nói tiếp: “Khai giảng bảo chú Lâm giúp em mang đồ đến trường, buổi tối đừng một mình ra ngoài chơi với người ta, nếu ra ngoài đến tối muộn thì gọi chú Lâm đến đón em, đừng tự gọi xe.”
“Anh, anh yên tâm đi, em biết rồi.”
Sau đó Cố Duẫn ôm cô, có vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng anh chỉ nói: “Tây Tây, đợi anh trở về.”
“Được.”
Cố Duẫn nhìn cô đi qua cửa kiểm tra an ninh, đúng lúc Tề Thịnh gọi điện thoại đến, hỏi: “Em gái đi rồi?”
“Ừ.” Cố Duẫn nói: “Tối tăng ca, lương gấp bốn.”
Trước khi Tề Thịnh oai oán thì đã kịp nuốt vào vì nghe thấy số tiền lương.
Cố Duẫn nói: “Tôi muốn về nước.”
Tề Thịnh: … Nhưng tôi không muốn a a a!
Lương gấp bốn cũng không thơm.
•
Sau khi về đến nhà Trịnh Tây Tây ngủ thiếp đi cả ngày hôm đó.
Sau khi ở nhà nghỉ ngơi đến ngày 30 cuối cùng cô cũng có chút năng lượng quyết định đến trường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)