Tằng Ngữ nói vậy là có chứng cứ.
Ánh mặt trời chói sáng như Từ Hưng Châu, dịu dàng, nho nhã như Kỷ Lai, còn có đàn anh học bá trong khoa bọn họ, ai không phải ứng viên nổi tiếng của Văn Đại, mặc dù Trịnh Tây Tây có gu cao nhưng với soái ca thì cô không để ý gì thật.
Tằng Ngữ chưa yêu ai, không thể nói cô ấy thật sự thích những soái ca này, nhưng thưởng thức thì vẫn có.
Mặc dù cô ấy không có hứng thú gì với Kỷ Lai, nhưng vừa rồi khi Kỷ Lai đi ngang qua, tim cô ấy vẫn không khỏi đập nhanh hơn vài giây.
Còn Trịnh Tây Tây thật sự nhìn người ta như nhìn củ cải trắng, căn bản không có phản ứng hoá học kiểu này, chỉ khi cô ở bên cạnh Cố Duẫn, cô mới có dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Vốn dĩ Tằng Ngữ chỉ tùy tiện nói vậy thôi nhưng càng nghĩ cô ấy lại càng thấy có lý.
Cô ấy nhìn Trịnh Tây Tây với ánh mắt hận sắt không thành thép, đưa tay vỗ nhẹ vào đầu cô: “Tự cậu nghĩ lại đi đi.”
Nếu cô ấy có nhan sắc như Trịnh Tây Tây, bên cạnh lại có một đại soái ca như Cố Duẫn thì cô ấy đã sớm cưa đổ người ta từ lâu lắm rồi.
Trịnh Tây Tây không phản bác, nếu trước khi gặp Cố Duẫn, có lẽ cô thật sự sẽ thưởng thức kiểu người như Kỷ Lai, dễ nói chuyện, cùng sở thích, không nói gì nhưng đã quan tâm đến cảm xúc của người khác, ở cùng nhau sẽ rất thoải mái.
Trịnh Tây Tây vẫn duy trì tần suất nói chuyện với Cố Duẫn như trước.
Cô sẽ kể cho anh nghe những điều thú vị đã xảy ra trong cuộc sống của cô, Cố Duẫn cũng sẽ nói một vài chuyện bên đó.
Khi không có gì để nói, hai người vẫn giữ máy, Cố Duẫn làm việc, Trịnh Tây Tây làm bài tập, sau đó trước khi Trịnh Tây Tây đi rửa mặt lên giường ngủ cô sẽ nhắc nhở Cố Duẫn đi ăn trưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)