Tố Tố nhìn theo huynh đệ Nhậm Thương Khung từ trên thuyền lớn đi xuống, trong lòng âm thầm cảm khái:
Bảy tám tên mạo hiểm kia nhìn thấy nữ tử kia chẳng khác gì thần tiên, tất cả đều mê mẩn, ánh mắt giống như bị hút hồn nhìn chằm chằm vào nàng.
Ngón tay giống như bạch ngọc điêu khắc gõ nhẹ lên bàn, ra vẻ rất thẹn thùng hỏi:
- Chư vị đại ca, các vị là người ở Vân La Thành đúng không?
- Đúng vậy, đúng vậy. Thần tiên muội muội, có cần gì cưa lên tiếng, chúng ta sẽ hết sức giúp đỡ?
Trương đại ca phản ứng đầu tiên, bộ mặt như Trư Bát Giới xum xoe hỏi thăm.
- Vậy huynh có thể giúp nhân gia một chuyện được không?
Trương đại ca kia thấy Tố Tố nói năng mềm mại, cợt nhả nói:
- Thần tiên muội muội, muốn đại ca giúp gì, ngươi nói đi.
- Huynh nhìn xem, hai tên trên bến tàu kia, có phải là người của Vân La Thành hay không? Ai nhận ra bọn hắn, ta sẽ cho...sẽ cho người đó nắm tay.
Cho Tố Tố nói xong, mặt đỏ như gấc, lộ ra vẻ xấu hổ vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

