Nhậm Tinh Hà giống như một con vượn, ở trong bụi cây không ngừng tránh né, thân hình nhanh nhẹn, nhưng vẫn lộ ra vẻ hết sức chật vật. Nhìn thân pháp kia, không nghĩ tới mới trải qua mười ngày lại có tiến bộ nhường ấy, tuy chưa đột phá võ đạo Trúc Cơ đệ lục trọng, nhưng thực lực so với trước khi rời khỏi Vân La Thành, quả thật có biến hóa long trời lở đất!
Chỉ có điều, đối thủ trước mắt hắn, lại khó chơi hơn những yêu thú bình thường khác rất nhiều. Đó là một con bạch xà rất lớn.
Bạch xà này dài chừng ba trượng. Thân mình nó vừa quét qua một cái, lại có thể khiến cho một cây đại thụ hai người ôm không hết gãy lìa, lực phá hoại bậc này, có thể nói là rất đáng sợ.
Nếu không phải nhờ rừng cây che chắn, Nhậm Tinh Hà căn bản chạy trời không khỏi nắng.
Lực phá hoại khủng khiếp!
Nhậm Thương Khung thấy Nhậm Tinh Hà quẫn bách như vậy, thét lên một tiếng, ý bảo hắn đã tới.
Đồng thời, thấp giọng chửi bới một câu:
- Cá chạch trắng, gia gia ở bên này, có giỏi thì tới đây.
Bạch mãng kia là yêu linh, thông hiểu ngôn ngữ nhân loại, nghe Nhậm Thương Khung nói năng lỗ mãng, rít lên một tiếng, quả nhiên quay đầu lại, hướng Nhậm Thương Khung đánh tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
