Bởi vì sắc trời tối dần, từ trên sườn núi nhìn xuống rất mờ ảo, hai người không thể không tới gần yêu quật để dễ dàng quan sát.
Nhậm Thương Khung tập trung tư tưởng suy nghĩ, biểu lộ kiên nghị nhìn qua phương hướng yêu quật, trầm thấp nói:
- Hi vọng bọn chúng đã bắt đầu chè chén say sưa...
Bắc Cung Dao gật gật đầu:
- Căn cứ quan sát của ta, chúng mỗi đêm đều uống rượu, uống suốt đêm. Ngày mai lúc mặt trời mọc, là thời điểm chúng ta động thủ.
Dưới bóng đêm, thân hình thanh lệ không gì sánh được, tựa như một đóa Tuyết Liên nở rộ trong đêm, làm cho người ta hoa mắt.
Nhậm Thương Khung nhịn không được nhìn thêm vài lần, thầm nghĩ, kiếp trước sao không phát hiện Bắc Cung Dao xinh đẹp như vậy nhỉ?
Bất quá, suy nghĩ này cũng chỉ lóe lên mà thôi, lập tức ánh mắt thâm trầm, gắt gao nhìn qua phương hướng yêu quật, không hề phân tâm.
Bắc Cung Dao kỳ thật cũng cảm ứng được ánh mắt của Nhậm Thương Khung ngẫu nhiên nhìn nàng, bất quá ánh mắt này, lại không giống như những người trẻ tuổi khác.
Từ khi Bắc Cung Dao lớn lên, duyên dáng yêu kiều, đã quen nhìn ánh mắt của đám nam nhân nhìn nàng. Có tà dâm, có lửa nóng, có dối trá, có e sợ. Mỗi một ánh mắt, đều mang theo các loại cảm xúc kỳ quái.
Nhưng giờ phút này, người thanh niên đối diện kia, ngẫu nhiên thoáng nhìn, ánh mắt kia như nhìn bằng hữu, tuyệt không một chút vô lễ ở bên trong.
Những chi tiết nhỏ này của Nhậm Thương Khung, làm cho Bắc Cung Dao đánh giá hắn cao hơn. Thời khắc mấu chốt mà vẫn không loạn, tuyệt không phải người trẻ tuổi bình thường có thể làm được.
Nhưng vào lúc này, bên trong yêu quật truyền đến một tiếng gầm nhẹ bi phẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


