Tống Lam hung dữ trừng mắt nhìn Nhậm Thương Khung, thời điểm đi sát qua bên người, thấp giọng nói:
- Vân La thịnh hội cũng sắp đến, nhìn ngươi còn có thể đắc ý được bao lâu.
- Khẳng định sẽ lâu hơn ngươi.
Nhậm Thương Khung bước chân đi theo Lạc Giang Nam, khoan thai tiến vào trong phủ.
Sau khi mọi người vào vị trí, Lạc phu nhân thấy con gái cùng Nhậm Tinh Hà hai mặt nhìn nhau, tràn ngập nhu tình mật ý, trong nội tâm không khỏi nôn nóng.
- Chư vị, tiểu nữ may mắn được chư vị tới cầu hôn, Lạc mỗ thực không dám nhận. Lạc Giang Nam ta năm đó cùng Đông Lưu huynh từng định ra hôn ước cho hai trẻ, đem tiểu nữ phúc chỉ giao hôn cho Tinh Hà hiền chất....
Tống Lam không đợi Lạc Giang Nam nói hết, mở miệng cắt ngang:
- Lạc thúc thúc, hôn ước bằng miệng, cuối cùng chỉ là bằng miệng mà thôi, không phải là thực. Huống hồ, Tống huynh ta bất luận là tướng mạo hay tài hoa, đều rất xứng đôi với lệnh ái. Cuộc hôn nhân này, mới là môn đăng hộ đối, mới không làm nhục Điệp Vũ tiểu thư.
Tống Huy nghe vậy, khoan thai cười cười, không tự chủ được ưỡn ngực lên.
Lạc Giang Nam cười nhạt một tiếng:
- Lạc Giang Nam ta là người coi trọng chữ tín, cho dù là hiệp nghị bằng miệng, cũng tuyệt không nuốt lời...
Lạc phu nhân kêu lên:
- Ngươi không nuốt lời, ta lại không đáp ứng. Con gái cũng không phải một mình ông sinh ra, ta cũng có phần.
- Phu nhân.
Lạc Giang Nam nhíu mày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-86916.png&w=256&q=75)