- Mạc huynh đệ, đừng để ý hắn, ngươi có thủ đoạn trốn chạy, nhanh chóng mang theo ta đi rồi lại nói, ta bảo đảm không bạc đãi ngươi.
Khôn Uẩn phản ứng kịp, thấy Mạc Vô Kỵ còn đang không chút hoang mang nói chuyện với Mân Nguyên, cấp thiết truyền âm cho Mạc Vô Kỵ.
Đáng tiếc là, Mân Nguyên ở chỗ này sớm đã bố trí truyền âm cấm chế. Khôn Uẩn vừa mới nói xong, đã bị cấm chế lập lại một lần, lớn tiếng nói với Mạc Vô Kỵ.
- Tùy ngươi, ngươi chỉ cần dẫn ta đi.
Khôn Uẩn hiện làm sao có tâm sự lo lắng bản thân giấu bảo?
Mạc Vô Kỵ quay đầu lại nhìn Mân Nguyên nói:
- Ngươi vẫn không trả lời ta mới vừa rồi đâu nè, trong này rốt cuộc là người nào đả thương ngươi a? Ngươi dầu gì cũng là một cái Thánh Nhân, cho dù là ngụy, cũng là Thánh Nhân a.
- Quả nhiên là có lá gan...
Mân Nguyên giận dữ phản kháng một tiếng, lập tức nguyên khí thủ ấn đã bắt đi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


