- Kỷ Ly đã bỏ mình?
Mạc Vô Kỵ nói lầm bầm một câu.
Trước mắt hắn hiện ra dung nhan tuyệt thế xinh đẹp kinh người, dù là bị khóa ở bên trong Tỏa Tiên Trận vô số năm tiều tụy không gì sánh được, vẫn như cũ không cách nào che lại đc khí tức siêu cấp của nàng.
Còn có cặp mắt xinh đẹp để cho người ta hít thở không thông, Mạc Vô Kỵ tin tưởng, nếu mà Kỷ Ly thoáng sửa sang một chút, nàng là chính nữ nhân đẹp nhất bản thân từng gặp.
Các cô gái xinh đẹp Mạc Vô Kỵ đã thấy rất nhiều, dù là một đoạn thời gian trước hắn đã gặp Thánh Cô và Y Thường cũng là nữ tử vô cùng xinh đẹp. Thế nhưng là những cô gái này đều cho hắn một loại cảm giác cao cao tại thượng, chỉ có Kỷ Ly, cái loại này học thức mỹ lệ để cho hắn cảm thụ được một loại chân chính nhân gian khói lửa, giống như một bức hoạ tiên nữ vậy.
Càng làm cho Mạc Vô Kỵ tôn kính là, Kỷ Ly rất thiện lương. Vốn sự tình không có quan hệ gì với nàng, nàng vẫn như cũ xin lỗi Mạc Vô Kỵ. Cùng hắn ngắn ngủn đối thoại, liền nói với hắn ba lời xin lỗi. Phải biết rằng dù cho Kỷ Ly bị Tỏa Tiên Trận khóa lại, tu vi cũng là xa xa mạnh hơn hắn trước đây chỉ có Đại Ất Tiên cảnh giới.
Một nữ tử hiền lành như vậy, cư nhiên bỏ mình? Trong lòng Mạc Vô Kỵ không hiểu đã có một loại cảm giác vắng vẻ, đó là một loại khổ sở cùng thương cảm khó có thể nói nên lời.
Tu luyện đến trình độ của hắn, đạo tâm đã rất kiên định. Kỷ Ly là một nữ tử cùng hắn chỉ có gặp mặt một lần, để cho đạo tâm của hắn buông lỏng, trở nên thương cảm.
Một lúc lâu sau đó, Mạc Vô Kỵ lúc này mới buông lỏng ra nắm chặt nắm tay, nhìn chằm chằm Nguyệt Mính trầm giọng hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
