Nhìn một người gã áo tím đánh tới, Mạc Vô Kỵ giờ mới hiểu được đến, Nguyên Chấn Nhất là bị người đuổi giết trốn tới nơi này, thảo nào vội vã muốn truyền tống đi.
- Chấn Nhất, ngươi bị tên này truy sát tới?
Mạc Vô Kỵ nhìn người tới, hỏi một câu.
Nguyên Chấn Nhất đã giơ tay lên lấy ra một thanh thiết côn đen sẫm, nhìn chằm chằm gã áo tím nói với Mạc Vô Kỵ:
- Vô Kỵ, không nghĩ tới mới vừa vừa gặp mặt đã phải liên lụy ngươi. Tên này là đến từ Niết Bàn Học Cung, ta đã giết muội muội của hắn.
- Không sai, ta có thể sống được, đồng thời xuất hiện ở nơi này, là bởi vì Khoái Đồng cứu mạng ta. Người muội muội này cư nhiên bởi vì muốn cướp đoạt công pháp do Khoái Đồng lấy được tại một cái tán thị, chẳng những lại giết Khoái Đồng, còn đào hồn luyện phách...
Nghe Nguyên Chấn Nhất nghiến răng nói đến đây, Mạc Vô Kỵ đại thể đã hiểu là chuyện gì xảy ra. Khoái Đồng hẳn là đạo lữ của Nguyên Chấn Nhất tại Thần giới, kết quả đạo lữ của hắn chẳng những bị người khác giết, còn đào hồn. Hắn tự nhiên nên báo thù vì đạo lữ, sau đó liền giết muội muội gã áo tím, sau cùng chọc phải gã áo tím.
Nếu mà loại chuyện này đặt ở trên đầu hắn, hắn giết so với Nguyên Chấn Nhất càng thêm dứt khoát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


