Nụ cười của Đường Điềm chứa theo mệt mỏi, dìu Thẩm Yến Lễ lên lầu lại bị anh đè xuống, đẩy anh ra lại dùng hết sức lực, lúc này cô mệt không chịu nổi.
Liếc nhìn Thẩm Yến Lễ say khướt trên sofa, cứ để anh ngủ trên sofa đi, cô không muốn động tới anh nữa.
"Hiểu Chi, quần áo trên người tôi ướt rồi, muốn xuống lầu thay một bộ." Đường Điềm không cần nhìn cũng biết mình lúc này chật vật vạn phần.
Liễu Hiểu Chi đang bưng chậu nước từ trong phòng tắm ra, thấu hiểu gật đầu: "Vậy cô xuống thay rồi lên."
Đường Điềm gật đầu: "Vất vả cho cô rồi."
Liễu Hiểu Chi mỉm cười với cô, bất kể cô có muốn xuống lầu thay quần áo hay không, cũng sẽ không để Đường Điềm chạm vào Thẩm Yến Lễ nữa.
Đường Điềm không nghĩ nhiều, chỉnh lại bộ đồng phục công sở trên người, miễn cưỡng còn có thể gặp người, liền xoay người đi ra khỏi phòng.
Cô không có ý định kết bạn với nữ chính Liễu Hiểu Chi, ngày thường đối đãi lễ phép là được.
Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, Đường Điềm đi đến cầu thang, giữa cầu thang truyền đến tiếng bước chân, động tác chuẩn bị đi xuống của cô dừng lại, nhìn kỹ...
Phó Hi mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, cổ thon dài đeo một chiếc tai nghe thể thao, vẻ ngoài tuấn tú kết hợp với dáng vẻ bất cần đời, khiến anh có vẻ vừa chính vừa tà.
Lúc này tóc tai Đường Điềm rối bù, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào lộ ra mấy phần kinh ngạc, bộ đồng phục công sở bó sát lấy vóc dáng của cô, phác họa hoàn mỹ đường cong nhô cao trước ngực, đồng phục công sở nửa ướt dính sát trên da thịt, cổ trắng nõn tinh xảo bị hơi thở của Thẩm Yến Lễ làm cho đỏ ửng, vẫn còn lưu lại một lớp đỏ nhạt, trông vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Ánh mắt của Phó Hi dừng lại trên người cô một lát, bước chân không dừng lại, tiếp tục đi lên cầu thang.
Đường Điềm không ngờ sẽ đụng phải Phó Hi, ngây ra một lúc, lập tức đi đến bên cạnh cầu thang, nhường lối đi cho anh.
Phó Hi đi ngang qua bên cạnh cô, thân hình cao lớn sắp đi về phía hành lang, anh dừng bước chân, nghiêng người, dáng vẻ ngạo mạn khinh người.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, ánh mắt của anh lại quét qua Đường Điềm, hỏi cô: "Hôm trước người chọc Bùi Giác nổi giận là cô đúng không?"
Anh nghe nói hôm trước có một nữ giúp việc bưng cà phê cho Bùi Giác, làm ra vẻ õng ẹo trong phòng Bùi Giác, ý đồ quyến rũ rõ ràng.
Khiến Bùi Giác không kiên nhẫn, đuổi ra khỏi phòng.
Đường Điềm có ký ức của nguyên chủ, tất nhiên biết chuyện anh nói, có hơi xấu hổ gật đầu thừa nhận.
Sự xấu hổ cúi đầu của cô, lại đẹp đến mức hoa đào phải thẹn, hoa hạnh phải nhường.
Phó Hi im lặng không nói gì, nhìn cô một hồi, lúc xoay người rời đi phát ra tiếng cười khẽ cực kỳ nhẹ, dường như rất khinh thường hành động quyến rũ Bùi Giác của cô.
Đường Điềm mặc kệ anh cười nhạo hay khinh thường, Phó Hi ngoài là một trong những chủ nhân của căn biệt thự này, không có quan hệ gì với cô, anh sẽ nhìn cô thế nào, nói thật không quan trọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
