Tạ Vọng Thư thì lặn thẳng xuống dưới, đây vẫn chưa phải là vùng biển sâu, người lặn ở gần đây khá nhiều.
Tuy nhiên, may mắn là vào lúc này, ở khu vực lân cận chỉ có hai người Tạ Vọng Thư và Lê Lạc Dao.
Tạ Vọng Thư xuống tới đáy biển, bắt đầu thu gom hải sản, đi mua thì phải tốn tiền, còn nhum biển, sò, cá, tôm, cua ở đây chỉ cần tìm thấy là thuộc về mình.
Thế thì đương nhiên phải tích trữ thêm thật nhiều vật tư rồi!
Lê Lạc Dao đuổi theo đàn cá một lát, phát hiện Tạ Vọng Thư đã bắt đầu “nhập hàng” dưới biển.
Cô cũng không nghịch ngợm nữa, chạy lại giúp tìm hải sản cùng anh.
Cô còn mang theo một chiếc túi lớn, có thể bỏ hải sản vào, đầy thì đưa cho Tạ Vọng Thư là được.
Hai người cũng không đứng quá gần nhau, ai tìm phần nấy, đào bới kho báu dưới đáy biển mang lại một trải nghiệm rất mới mẻ.
Lê Lạc Dao tìm kiếm vô cùng vui vẻ, còn nhặt được không ít rác, có những chiếc túi bao bì cô nhận ra, có cái lại không, nhưng cứ thu gom hết lại đi.
Gần đây xem video nhiều, Lê Lạc Dao cũng học được: Bảo vệ môi trường, ai ai cũng có trách nhiệm!
Mặc dù cô và Tạ Vọng Thư đều là khách qua đường của thế giới này, nhưng hiện tại đã ở đây thì cứ tuân thủ quy tắc ở đây.
Còn sau mạt thế thì tính sau vậy.
Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, một kẻ cũng không chừa.
Tiêu chuẩn làm người của Lê Lạc Dao ở Tu Tiên Giới chính là như vậy, đến thế giới khác cô cũng sẽ không thay đổi.
Cho nên cái gì mà tu tiên không được lạm sát kẻo dễ sinh tâm ma, độ kiếp thất bại thì không cần nói với cô làm gì.
Cô tu là Duy Tâm Đạo, nội tâm cô thấy không sai thì cô có thể làm bất cứ việc gì!
Tạ Vọng Thư thì càng khỏi phải nói, một tên cáo già lòng dạ đen tối, lấy cái gì mà ràng buộc được anh chứ!
Chỉ có Lê Lạc Dao mới có thể quản được con sư tử đực này mà thôi.
Quay lại chuyện chính, Lê Lạc Dao vừa nhặt rác vừa tìm các loại cá, cua, bỏ hết vào chiếc túi lớn.
Cô còn nhặt được một miếng vàng, rất nhỏ, có hình dáng như 1 đồng xu.
Lê Lạc Dao chớp chớp mắt, vàng ở thế giới nào cũng có ích cả, cái này được đấy.
Tìm bảo vật dưới đáy biển thú vị thật!
Đợi đến khi Lê Lạc Dao đưa một túi lớn hải sản và rác cho Tạ Vọng Thư, Tạ Vọng Thư gật đầu ra hiệu rồi thu vào không gian.
Ở dưới đáy biển không có cách nào nói chuyện, nói là phải phun bong bóng, lại dễ bị sặc nước, không thể làm mấy động tác nguy hiểm được.
Lê Lạc Dao lại nhận từ chỗ Tạ Vọng Thư một chiếc túi lớn mới, cười hì hì chạy ra xa.
Dưới đáy biển chơi vui thật, trước đây ở Tu Tiên Giới cô chưa từng có trải nghiệm thế này.
Đáy biển ở Tu Tiên Giới rất đáng sợ, hung tàn và đầy rẫy nguy hiểm.
Còn ở đây ấy hả Cá mập trông cũng thật là đáng yêu.
Tạ Vọng Thư sơ sẩy một cái là đã thấy Lê Lạc Dao đang nắm đuôi một con cá mập, bơi theo nó rồi.
Tạ Vọng Thư:......
Vợ yêu là một kẻ trời không sợ đất không sợ, biết làm sao bây giờ? Hỏi gấp! Rất vội!!
Thế nhưng nhìn thấy Lê Lạc Dao rõ ràng đến cả bóng lưng cũng tràn ngập vẻ nhẹ nhàng vui sướng, Tạ Vọng Thư lại dịu dàng mỉm cười.
Được rồi, vợ vui là được, anh phải tiếp tục thu thập vật tư thôi!
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, Tạ Vọng Thư cảm thấy trước mắt hơi xanh đi, biết là đã đến lúc phải lên rồi.
Ở dưới nước lâu mắt sẽ thấy khó chịu, nhận thấy khó chịu thì phải lập tức trở lên, không được cự tuyệt.
Lê Lạc Dao thấy Tạ Vọng Thư ra hiệu với mình liền gật đầu, từ trên lưng một con rùa lớn đạp một cái vút lên.
Mượn lực lao vọt lên nhất đoạn dài, còn con rùa lớn tội nghiệp kia thì bị lực xung kích khổng lồ làm cho quay cuồng rơi xuống dưới.
Tạ Vọng Thư:......
Vợ yêu lúc nghịch ngợm trông đáng yêu quá đi
Tạ Vọng Thư cũng nhanh chóng lên du thuyền, hai người tháo mặt nạ oxy ra, nhìn nhau cười ngốc nghếch.
Lê Lạc Dao hì hì cười, bàn tay nhỏ khua khoắng nói:
“Con cá mập kia bị em nắm đuôi quay mòng mòng, em ở phía sau cứ như đang chơi xích đu ấy”
Tạ Vọng Thư cười hỏi:
“Chơi vui không em?”
Lê Lạc Dao gật đầu lia lịa:
“Vui lắm anh ạ, em còn muốn chơi nữa.”
Tạ Vọng Thư không từ chối, chỉ cười nói:
“Chúng ta đi lên phía trước một chút, gần vùng biển sâu sẽ càng vui hơn, vật tư bên đó cũng phong phú hơn, em có muốn ăn chút hải sản để bổ sung thể lực không?”
Lê Lạc Dao chớp chớp mắt, hoàn toàn không có ý kiến:
“Muốn ạ, em muốn ăn con cua lớn em vừa bắt được ấy, to lắm, cả con tôm siêu to nữa, với lại cái thứ đầy gai kia nữa”
Tạ Vọng Thư vô điều kiện đồng ý, trực tiếp lấy chiếc túi lớn của Lê Lạc Dao ra.
Tìm từ bên trong ra những loại hải sản cô vừa gọi tên, sơ chế qua một chút rồi ném vào nồi luộc.
Sau đó anh lấy hết rác ra, bỏ vào chiếc túi nilon bên cạnh, cười khen ngợi:
“Bảo Bảo giỏi quá, còn biết mang rác lên nữa.”
Lê Lạc Dao nhíu mày:
Lê Lạc Dao suy nghĩ một lát, đoán:
“Sự xuất hiện của mạt thế có lẽ cũng có chút liên quan đến môi trường.”
Tạ Vọng Thư nghe lời cô nói, ngẫm nghĩ rồi bảo:
“Có lẽ là tự cứu chăng?”
Lê Lạc Dao xua tay, cảm thấy bàn luận chuyện này dường như cũng chẳng có kết quả, liền trực tiếp nói:
“Mặc kệ đi, binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn! Tu sĩ chúng ta sợ nhất là không có biến cố!”
Tạ Vọng Thư nhìn Lê Lạc Dao đang tỏa sáng lấp lánh, cũng không xoắn xuýt nữa:
“Ừm, không nói chuyện đó nữa, Bảo Bảo lại ăn hải sản đi, ăn được rồi này, em có cần nước chấm không?”
Lê Lạc Dao lập tức khôi phục dáng vẻ ham ăn của cô nhóc:
“Có ạ, em muốn ăn cay”
“Được”
Hai người lại bắt đầu thưởng thức hải sản tươi ngon nhất, Lê Lạc Dao còn ăn cả nhum biển sống, ngọt lịm
Lập tức chinh phục được trái tim cô, cô còn nói với Tạ Vọng Thư:
“Cái này ngon quá! Lát nữa em phải đi bắt tiếp!”
Tạ Vọng Thư cười rộ lên:
“Được, anh bắt được rất nhiều, lát nữa em bắt thêm một ít nữa, lúc nào muốn ăn thì lấy ra ăn sống.”
Lê Lạc Dao gặm chiếc càng cua lớn, không rảnh nói chuyện, chỉ cười vui vẻ.
Tạ Vọng Thư còn rót một ly rượu vang đỏ, tựa vào lưng ghế, vừa thưởng thức trời xanh mây trắng vừa nhấp từng ngụm nhỏ.
Lê Lạc Dao thì không có hứng thú với rượu vang đỏ, thứ này không ngon, chát chát, vẫn phải là trà sữa cơ!
Trà sữa mới là ngon nhất!
Nghĩ đến đây, cô vẫn bận rộn tranh thủ rút miệng ra, hút một ngụm trà sữa trân châu.
Ưm sần sật sần sật Ta nói chứ, là ai đã phát minh ra trà sữa thế nhỉ?? Ngon quá đi mất Ồ không phải, uống ngon quá đi mất!!
Hai người trên du thuyền ăn uống no nê, thoải mái nghỉ ngơi hơn một tiếng đồng hồ.
Lúc này mới chuẩn bị xuất phát tiếp, Tạ Vọng Thư xem bản đồ định vị một chút.
Định lái thuyền đến vị trí gần bờ hơn, tối nay sẽ ngủ lại trên du thuyền luôn.
But phải có chỗ “đỗ thuyền” mới được, trực tiếp để du thuyền trôi dạt trên biển thì đó là việc vô cùng nguy hiểm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)