\- Vậy thì chúng ta đi ăn đi .
Cô gật đầu lìa lịa .
Mọi thứ ngày hôm đó cứ trôi qua lẳng lặng .
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Ngày hôm sau, ở tại sân bay . Cô đang mặc một bộ váy trắng tinh khiết, đeo kính râm, đeo túi xách LV . Hắn thì như thường ngày một bộ comple giày da . Khi cô làm thủ tục thì có một người đàn ông chạy qua vỗ mông cô . Cô quay lại thì ông ta nói :
\- Căng lắm em ạ .
Ông ta nói xong liền chạy vào nhà kho của sân bay, còn cô thì chạy theo . Ông ta thấy cô chạy đến nơi vắng vẻ này liền vui mừng nói :
\- Em chạy đến đây để vui chơi với anh sao ?
Cô lắc đầu nói :
Cô quay đi không thèm nhìn hắn nữa . Hắn cười nói :
\- Sao ? ngày mai chúng ta đi Anh đấy . Tối nay em về chuẩn bị cho hai chúng ta đi .
Cô gật đầu nói :
\- Thôi bây giờ không đi lấy đồ nữa, đi về nhà chuẩn bị trước với sau lấy cũng được .
Hắn ôm cô đi ra khỏi phòng xuống thẳng bãi gửi xe . Bây giờ hắn mới hỏi cô :
\- Em ăn sáng chưa ?
Cô lắc đầu nói :
\- Mải ra xử lý nhân tình của anh nên quên ăn rồi .
Hắn vừa lái xe vừa nói :
\- Đến đây để giết ông .
Còn ở chỗ hắn, hắn quay lại chỗ cô làm thủ tục vì thấy lâu rồi mà cô chưa quay lại . Hắn hỏi :
\- Cô gái vừa làm thủ tục ở đây đâu rồi ?
Cô gái kia sợ hãi bởi sự lạnh lùng của hắn, cô gái đó nói :
\- Vị tiểu thư đó đã chạy đi đâu rồi đấy ạ .
Hắn gật đầu rồi quay lại chỗ kia bảo với Hắc Báo :
\- Lấp tức phong tỏa sân bay, tìm cho bằng được phu nhân .
Nói xong hắn không tự chủ được liền ném mạnh cái điện xuống, trầm ngâm nói :
\- Em trốn tôi sao ? Tôi yêu em như vậy, sao em lại chạy trốn tôi chứ ? Em dám chạy trốn tôi sao, để tôi bắt được em xem, tôi sẽ giam em lại trong cái lồng .
Xong cô đang đi thì phát hiện ra rằng cô không nhớ đường về . Cô thấy vậy thì mở máy, 13 cuộc gọi nhỡ từ hắn . Cô gọi lại thì không thấy hắn nghe, xong cô gọi cho Hắc Báo nói :
\- Báo nhỏ ơi ! Tôi bị lạc .
Hắc Báo nghe vậy liền cảm thám trời nói :
\- Vậy là cô không chạy trốn rồi, mình đã có thể thoát một kiếp nạn . Cô miêu tả chỗ cô đi
Cô đáp :
\- Có đèn bên trái thì có cột F1 phải là cột F2 . Trước mặt thì có người .
Hắc Báo chán nản nói :
\- Cô ở đấy một tí .
Nói Xong Hắc Báo cúp máy, chạy đến chỗ hắn nói :
\- Lão đại, tìm thấy phu nhân rồi . Phu đang bị lạc nên không biết đường về .
Hắn nghe vậy thì mới nhẹ nhõm hơn được một tí đáp :
\- Đi tìm đi .
15 phút sau . Hắn thấy cô đang chạy lon ton đến chỗ hắn thì liền đứng dậy đi nhanh qua chỗ cô . Hắn nhìn cô bằng đôi mắt tức giận, bế bổng cô lên để mặt cô sát mặt hắn, hắn quát :
\- Em dám trốn tôi ? Vừa nãy em chạy trốn tôi sao ? Ai cho em cái lá gan đó, hả ?
Cô vì thấy hắn tức giận thì khóc sợ nói:
\- Em không có trốn, chỉ là đi xử lí một tên cặn bã thôi mà !hic hic . Anh đừng mắng em mà .
Cô nói giọng buồn như sắp khóc . Hắn thấy vậy thì quên mất khuôn mặt lúc tức giận của mình rất đáng sợ thì liền phải kìm chế nó lại rồi dỗ dành nói :
\- Lần sau làm gì thì cũng phải thông báo cho tôi . Đừng tự tiện chạy đi như vậy . Tôi thật sự sợ lắm . Tôi rất sợ mất em, nên xin em đừng như thế này nữa, tôi lo cho em lắm đấy !
Cô gật đầu rồi ôm hắn . Cô tựa lên vai hắn, nằm ngủ . Hắn ôm cô lên máy bay .
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Xuống sân bay, có một người phụ nữa đang đứng dưới sân bay, hét :
\- Lâm Minh ! Ở đây .
Hắn thấy cô ta liền đi đến, cô bị tiếng hét đó làm cho tỉnh ngủ . Cô mở mắt thì thấy hắn đang bế mình . Cô ta thấy hắn bế cô liền hỏi :
\- Ai đây anh ?
Hắn dửng dưng đáp :
\- Vợ tôi ! Bải bối đây là bạn của Hắc Báo, tên Hồng Thái Phương . Cô làm ơn đừng gọi tôi thân mật như vậy, không cô sẽ làm bảo bối nhà tôi hiểu nhầm đấy, cứ gọi tôi là Lâm Tổng .
Hồng Thái Phương nghe xong liền tức giận nhưng vẫn phải kìm nén nói :
\- Vậy thì Lâm Tổng không biết tên của cô gái này là gì để tôi dễ xưng hô đây ?
Cô ngáp một cái rồi dụi đầu vào vai hắn ngủ tiếp, hắn nhìn vậy xoa đầu cô, rồi nói với Hồng Thái Phương :
\- Cô là gì để xưng tên với cô ấy ? Cứ gọi cô ấu là Lâm phu nhân đi ! Cô không nên biết gì về cô ấy thì tốt hơn .
Cô ta nghe xong liền sợ hãi, khí thế áp bức của hắn . Hồng Thái Phương liền nói :
\- Xin lỗi ! Vậy thì mời Lâm Tổng và Lâm Phu nhân đi theo tôi về khách sạn .
Hắn quay lại bảo với Hắc Báo :
\- Mau bảo người đưa xe tới đây nhanh lên, bảo bối sẽ bị lạnh mất . Bảo bối mà bị ốm tôi cho cậu đi thay Mạnh Kha .
Hắc Báo nghe vậy liền toát mồ hôi hột
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Mọi người thông cảm, chap này hơi nhạt . Sắp ngược rồi ! Mọi người like để ủng hộ nha ! Mình được bạn bảo hãy đổi họ cho nữ9 vì họ nữ9 trùng với nam9 nên mình sẽ thay đổi lại tên của nữ9 là Trịnh Tiểu Mạn nha ♡
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

