"Anh được công ty mời cho triển lãm BR tuần sau à? Cos nhân vật nào thế?"
"Không phải đâu, là bạn mình."
Đồng nghiệp xã giao đến vậy là đủ.
Nam Qua gật đầu.
"Thế mình đi trước nhé, bye."
"Bye."
Đợi nhóm người đi khuất, Mộ Nịnh mới nhìn Tỉnh Huyên.
"... Em lên đây."
"Bên marketing phụ trách, anh không để ý."
Anh ngừng một chút.
"Muốn đi chơi à?"
"Em chỉ nghỉ một ngày, chỉ rảnh Chủ nhật tuần sau thôi... Để em xem..."
Mộ Nịnh lấy điện thoại mở lịch.
"Chắc không đi được. Chủ nhật em có bạn đến, chắc phải tiếp."
Tỉnh Huyên gật đầu.
"Được."
Để tăng doanh thu và lượng người chơi hoạt động, bộ phận vận hành quyết định ngoài sự kiện gacha thẻ sinh nhật thường niên của Valerius còn bổ sung thêm màn hợp tác với một thương hiệu rượu vang cao cấp trong game, đồng thời biến nó thành thông lệ cho các sự kiện sinh nhật của những nam chính khác.
Mộ Nịnh không nhịn được phải nhắn than thở với chị Hoa, trưởng nhóm biên kịch cũ đã chuyển sang công ty lớn:
[Em thật sự thấy game mình sắp toi rồi. Đã bắt đầu vung liềm thu hoạch rau hẹ rồi.]
Sự kiện hợp tác khiến đội ngũ phải làm thêm tài nguyên cho hai tấm thẻ:
Một thẻ ý niệm sáu sao đưa vào gacha.
Một thẻ bốn sao miễn phí làm phần thưởng sự kiện.
Đó cũng là lý do chế độ nghỉ hai ngày bị đổi thành nghỉ một ngày.
Nhóm nào cũng oán than.
Đặc biệt là nhóm mỹ thuật.
Game otome vốn phụ thuộc rất nhiều vào chất lượng hình ảnh.
Muốn các đại thần mỹ thuật ngoan ngoãn làm theo yêu cầu, Mộ Nịnh chỉ có thể hạ mình dỗ dành.
Việc vặt chất chồng như núi.
Suốt một tuần liền cô đều tăng ca đến hơn mười giờ đêm.
Về nhà thu dọn xong xuôi, trò chuyện với Tỉnh Huyên trên WeChat chưa được mấy câu đã gần mười hai giờ.
Muốn hẹn ăn cũng chỉ tranh thủ được buổi trưa.
Ăn chưa đầy nửa tiếng đã phải lăn về văn phòng tiếp tục cày.
Để trai gái đúng tuổi yêu đương không còn thời gian yêu, không còn sức làm chuyện ấy, khiến tỷ lệ kết hôn và sinh con thấp đến vậy...
Có lẽ đây chính là "phúc báo" mà giới tư bản dành tặng toàn xã hội.
Chủ nhật.
Đàn anh Giang Tuấn Lâm, người từng giới thiệu Mộ Nịnh vào công ty game thực tập, tới phỏng vấn và hẹn cô cùng Mạnh Mạnh đi ăn.
Vì địa điểm phỏng vấn nằm ngay trong khu văn phòng nên Mộ Nịnh ngủ đến mười giờ sáng.
Thu dọn xong, cô ghé công ty hoàn thành nốt phần việc còn dang dở tối hôm trước rồi đợi anh phỏng vấn xong cùng đi ăn ở trung tâm thương mại.
Khoảng mười một giờ rưỡi.
Giang Tuấn Lâm kết thúc buổi phỏng vấn.
Lần này gặp lại, anh còn gầy hơn trước.
Hỏi mới biết vợ chê anh béo, bảo muốn sinh bé thứ hai thì trước tiên phải giảm mười cân.
Từ đó câu chuyện lan sang đủ loại tin đồn trong ngành.
Một bữa cơm mà Mộ Nịnh và Mạnh Mạnh hóng chuyện đến no nê.
Đàn anh nói kết quả phỏng vấn khá ổn.
Lúc chia tay, Mộ Nịnh cười chúc:
"Được lên làm chủ kế hoạch nhớ kéo em theo nhé."
Giang Tuấn Lâm cười ha hả.
"Nhất định."
Cuối cùng cô tặng con trai hai tuổi của anh món quà đã đặt gấp mấy hôm trước:
Bộ xếp hình LEGO chủ đề Harry Potter.
Mộ Nịnh rất được lòng mọi người.
Có lẽ vì cô thuộc kiểu người "hỗn loạn nhưng lương thiện", chuyện gì cũng thấy bình thường, lòng dạ rộng rãi.
Bí mật đến chỗ cô chỉ có vào mà không có ra.
Buổi chiều, cô đi mua sắm với Mạnh Mạnh, mua thêm một bộ quần áo mới.
Không ăn tối.
Mỗi người về nhà ngủ bù.
Ngủ một mạch từ ba giờ chiều đến bảy giờ tối.
Mộ Nịnh gọi đồ ăn ngoài rồi nhắn cho Tỉnh Huyên.
[morning: Chủ nhật tuần sau anh có rảnh không~ Em mời anh ăn cơm~]
Nếu không bận, Tỉnh Huyên sẽ trả lời ngay.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
