Mộ Nịnh có một thói quen.
Mỗi khi đọc sách, xem phim truyền hình hay xem điện ảnh, đến đoạn cao trào, cô đều phải thoát ra ngoài một lúc để bình tĩnh rồi mới xem tiếp.
Lướt Tiểu Hồng Thư vô định khoảng ba phút, Mộ Nịnh hít sâu một hơi rồi quay lại khung trò chuyện.
[morning: Tại sao anh lại mời em trà sữa?]
[X: Cho người khác leo cây thì không được lịch sự lắm.]
Tâm trạng đang bay bổng lập tức như bị trọng lực kéo mạnh trở về mặt đất.
Có lẽ cô không nên đánh giá quá cao tình hình hiện tại.
Nếu đứng trên góc độ khách quan mà nhìn lại chút ít giao điểm ít ỏi giữa cô và Tỉnh Huyên, hoàn toàn không thể đi đến kết luận mà cô mong muốn.
Khả năng rất lớn là...
Anh chỉ đơn giản có giáo dưỡng quá tốt mà thôi.
[morning: Vậy cảm ơn anh nhé~]
Mở túi ra, cô mới biết đó là trà trái cây.
Mộ Nịnh lịch sự chụp thêm một tấm ảnh đã cắm ống hút vào cốc gửi cho anh.
Tỉnh Huyên không trả lời nữa.
Có lẽ cô lỡ tay làm cuộc trò chuyện cụt mất rồi.
Mộ Nịnh ngẩn người nhìn kịch bản thẻ bốn sao do đội outsource gửi tới suốt nửa tiếng, cạy sạch lớp sơn móng tay màu tím mà cuối tuần rảnh rỗi cô tự sơn, uống cạn ly trà trái cây ba phần đường chỉ còn lại một phần ba.
Sau đó lại mở khung trò chuyện với Tỉnh Huyên.
Giống như một người đang đói, không thể ở cùng một căn phòng với chiếc bánh ngọt thơm ngon mà vẫn giữ được lòng bình thản.
Thật ra từ trước đến nay Mộ Nịnh không phải người quá cầu tiến.
Gia đình không giàu sang phú quý, nhưng cũng chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần bọn trẻ khác có những món đồ mới mẻ đang thịnh hành dù phải nghe bố mẹ cằn nhằn vài câu, cuối cùng cô cũng sẽ có.
Có lẽ vì đầu óc cũng khá thông minh nên việc học chưa bao giờ khiến cô phải quá vất vả, vậy mà vẫn luôn giữ được vị trí khoảng hạng mười lăm trong lớp. Mà ở trường trọng điểm tại quê nhà Sở Thành, thành tích ấy đủ để cô đỗ vào một trường đại học 985 tuy không thuộc nhóm hàng đầu.
Việc chọn học chuyên ngành tiếng Anh cũng là sau khi bố mẹ khoanh ra vài lựa chọn, cô chọn ngành mình thấy hứng thú hơn một chút.
Đương nhiên cô sẽ không bao giờ nói rằng lý do ban đầu thật ra là...
Để tiện vượt tường lửa đọc fanfic do mấy cô gái nước ngoài viết.
Trong mắt bố mẹ, làm game là đi chệch đường.
Còn với cô, chẳng qua chỉ là thuận theo hoàn cảnh.
Nếu bố mẹ phản đối đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ thì cô cũng không phải không thể nhượng bộ một chút.
Cô ngại phiền.
Rất nhiều chuyện, chỉ cần cân nhắc thấy tỉ lệ giữa công sức bỏ ra và kết quả thu được không đáng, cô sẽ lập tức từ bỏ.
Từ nhỏ đến lớn cũng không phải chưa từng có tình cảm với nam sinh nào.
Nhưng sau khi chứng kiến quá nhiều màn hợp tan của bạn bè xung quanh, cô cảm thấy yêu đương ngoài đời thật phiền phức vô cùng.
So với việc yêu nhân vật giấy trong thế giới ảo, ưu điểm chẳng đáng là bao, còn khuyết điểm thì nhiều vô kể.
Thế nhưng...
Cô còn có một tật xấu khác.
Nếu cô thử thăm dò người mình thích, mà đối phương cũng nhanh chóng tỏ ý thích lại, cô sẽ lập tức cảm thấy người đàn ông này quá dễ có được.
Rồi mất hứng cực nhanh.
Mạnh Mạnh từng thay mấy chàng trai ấy kêu oan:
"Với cái gương mặt của cậu mà còn đi thăm dò người ta, thử hỏi có Liễu Hạ Huệ nào chịu nổi quá hai hiệp không?"
Còn Tỉnh Huyên...
[morning: Trà trái cây ngon lắm! Cảm ơn anh lần nữa!]
[morning: Uống xong em thấy kéo cối xay cũng có động lực hơn.]
Hai mươi phút sau, tin nhắn mới được trả lời.
[X: Vừa rồi tôi đang chia sẻ, điện thoại để im lặng.]
Sau đó anh trích dẫn tin nhắn đầu tiên của cô.
[X: Em thích là được rồi.]
[morning: Thật ra em không thích ăn táo lắm nên trước giờ chưa thử món mới này.]
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)