33.
Buổi trưa khi ngồi ăn ở canteen, cô bạn thân thở ngắn than dài về việc ngắm nam thần lúc buổi sáng.
"Thật sự là giấc mơ biến thành hiện thực. Tuy rằng tớ chỉ nhìn thấy một bên mặt của cậu ấy thôi nhưng tin tớ đi, nhan sắc kia chắc chắn có thể nghiền nát Lục Tuần."
Nói xong, cô ấy còn khoe tôi bức ảnh chụp nghiêng của soái ca nữa. Có lẽ trải qua việc Lục Tuần và Chu Vọng, tôi đã mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn rồi. Vất vả lắm mới từ chối khéo được thịnh tình của cô bạn thân thì thấy Tô Miểu đi thẳng về phía tôi.
"Mộc Tinh, có thể trò chuyện một lát không?" Tô Miểu hẹn tôi đến đình nghỉ mát đằng sau canteen, ít người qua lại. Cô ta vẫn trang điểm rất tinh tế và xinh đẹp nhưng trên trán lại có một miếng băng cá nhân.
Bởi vì chỉ có hai người chúng tôi nên cô ta cũng không thèm giả vờ nữa, vẻ mặt chán ghét nhìn tôi: "Mộc Tinh, tôi thật sự coi thường cô, vốn dĩ định tha cho cô một cái mạng không ngờ cô lại to gan đi câu dẫn Chu Vọng!"
Sau khi trải qua việc bị gài bẫy và tấn công ác ý, tôi đã có thể bình tĩnh hỏi vặn lại cô ta: "Cô tới đây chỉ để nói những lời vô căn cứ này với tôi thôi à?"
Tô Miểu lạnh mặt nói: "Bây giờ tôi cho cô hai sự lựa chọn, một là cô chủ động xin nghỉ học, hai là tôi sẽ giúp cô nghỉ học!"
"Tôi đã đăng tải đoạn ghi âm này lên đám mây rồi!" Tôi không hề sợ hãi nhìn Tô Miểu: "Hi vọng sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng!"
34.
Sau khi đàm phán với Tô Miểu xong xuôi, bàn tay tôi đã khẩn trương đến mức run rẩy không còn vẻ bình tĩnh và thoải mái nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



