Nếu bản thân không thể tránh được việc bị đưa đi, thì chi bằng cùng nhau đi cho xong. Ban đầu Văn Thanh còn tính dẫn theo cả Văn Diệu để cùng nhau “chơi một chuyến”, nhưng sau nghĩ lại vẫn thấy thôi thì hơn. Văn Diệu từng lộ ra rằng sẽ tự tìm đến cái chết, vậy thì không cần xen vào chuyện sống chết của cô ta làm gì cho mệt.
Trời đã không còn sớm, Văn Thanh quay trở về nhà. Vừa bước vào không gian, cô liền tranh thủ tắm rửa, hong khô tóc rồi nằm nghỉ ngơi trên giường. Đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, cả nhà líu lo nói cười đã trở về.
Lưu Phân và Văn Cường không ngừng oán trách: “Cậu đúng là ki bo, đến bữa cơm chiều còn không giữ lại cho chúng ta ăn. Đến một chút đồ ăn thừa cũng không cho, trong khi tôi còn thấy rõ mồn một là còn dư lại không ít canh thịt heo đấy. Tay chân mợ và con dâu của cậu cũng lanh lẹ thật!”
Bà nội Văn Thanh cũng không vui vẻ gì, bèn tiếp lời: “Đúng đó! Làm dâu trong nhà người ta thì không giúp đỡ cũng đành, lại còn ăn uống chẳng khác gì bị đói lâu ngày! Tôi nhìn mà thấy xấu hổ thay. Trên bàn chỉ có hai món mặn, mà cô ta cứ chực vùi cả mặt vào bát. Không biết nghĩ gì mà chẳng gắp nổi miếng thịt nào cho con trai tôi hay cháu tôi ăn!”
Ông nội Văn Thanh cũng phụ họa, vẻ mặt không hài lòng: “Tôi đã đưa hai đồng tiền mừng, vậy mà em trai cô ta không tặng nổi cho tôi một điếu thuốc! Em dâu cô ta còn nói với người ngoài là nhà tôi có tiền nên mới keo kiệt. Họ nói con tôi cưới vợ chỉ đưa có năm hào tiền! Hai đồng mà còn chê ít thì đúng là...!”
Bà nội lúc này đang suy nghĩ lý do vì sao hôm nay thái độ anh em bên nhà cậu lại không được tự nhiên, nghe đến đây thì lập tức nổi đóa: “Chẳng phải ở nhà đã nói rõ là sẽ đưa mười đồng tiền mừng sao? Tôi còn nhắn lại với họ rồi đấy! Cuối cùng lại chỉ đưa có hai đồng, thì làm sao không bị coi là keo kiệt?”
Ông nội chau mày đáp, giọng không vui: “Tôi khi nào nói sẽ đưa mười đồng? Mười đồng là cả tiền ăn của một nhà trong một tháng! Tôi đâu có điên, tôi chỉ có 35 đồng tiền lương một tháng mà đưa cho người ta mười đồng thì cô nằm mơ à? Khác nào đi bố thí! Không trách họ hôm nay cư xử như thể tôi đang nợ họ vậy. Thì ra là vì tiền mừng ít! Nghĩ được việc tốt gì cơ chứ! Chúng tôi vừa nghe ngóng được, giờ muốn xin việc phải có 600 đồng tiền và thêm mười cân tem gạo toàn quốc. Đưa cho họ chẳng bằng để dành mua việc cho cháu tôi còn hơn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

