Núi Bạch Phù, Tùng Phong Quan.
Đạo quán nằm ở lưng chừng núi, ẩn mình dưới bóng tùng bách.
Bạn thân của anh là Yến Thính Nam từng nói lúc nào thấy phiền lòng thì đến đây ở vài ngày, còn hiệu nghiệm hơn cả uống thuốc an thần.
Yến Thính Nam là vị Phật gia nổi tiếng trong giới quyền quý Bắc Kinh, trước khi kết hôn hễ có chuyện là chui vào chùa.
Hạc Tư Trầm trước kia cười anh ta đạo đức giả.
Bây giờ nghĩ lại, đạo đức giả còn hơn là động dục.
Anh cần tĩnh tâm.
Cần phải khoét bỏ người phụ nữ đó ra khỏi đầu.
Anh ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, nhắm mắt, cố gắng làm trống rỗng tạp niệm.
“Thanh Tĩnh Kinh” tụng ba lần, khuôn mặt đó vẫn còn trong đầu.
Bộ mê tín phong kiến đó của Yến Thính Nam, quả nhiên không thể tin được.
Vẫn nên sùng bái khoa học.
Anh dứt khoát đứng dậy, đẩy cửa phòng tĩnh tâm ra.
Gió tùng lùa vào, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của núi rừng.
Anh đứng dưới mái hiên hóng gió, bên cạnh lư hương ở sân sau, có giọng phụ nữ bay tới.
Mềm mại ngọt ngào, đang lải nhải không ngừng.
“Tên này đẹp trai, vai rộng eo hẹp, cơ bụng tám múi, giữ lại làm vệ sĩ.”
Bước chân Hạc Tư Trầm khựng lại.
Giọng nói này tối qua anh đã nghe hai lần.
Một lần ở phòng thủ thuật, một lần trong giấc mơ.
Anh nghiêng người nấp sau cột hành lang, tầm nhìn vượt qua cành tùng nhìn sang.
Trong góc sân, một bóng dáng nhỏ bé ngồi xổm trước lư hương.
Mặc chiếc váy dài bằng vải lanh màu trơn, tóc búi lỏng lẻo, để lộ ra một đoạn gáy trắng ngần.
Là Tư Ý Miên.
Trước mặt cô bày một đống người giấy xếp hàng chờ ném vào chậu lửa.
Ánh lửa chiếu rọi sườn mặt cô, thành kính giống như một vị Bồ Tát nhỏ đang cầu nguyện.
“Số hai là chó con tỏa nắng, bám người biết làm nũng, bảo đi hướng Đông tuyệt đối không dám đi hướng Tây.”
“Số ba, tổng tài bá đạo, biết xót người lại biết tiêu tiền, khuyết điểm là gia trưởng phải nhịn một chút.”
“Số bốn, chồng hiền dịu dàng, biết nấu ăn biết chăm con, thích hợp để sống qua ngày.”
“Số năm...”
Hạc Tư Trầm đứng ở góc rẽ, nấp trong bóng râm của tùng bách.
Biết rõ không nên nhìn, nhưng chân lại không bước nổi.
Anh nghe mà mi tâm giật giật.
Nhu cầu khá nhiều, khẩu vị khá tạp.
Lúc này một tiểu đạo trưởng mặc đạo bào vải xám đi ngang qua, bị anh gọi lại.
“Đạo trưởng.”
Tiểu đạo trưởng dừng bước, quay đầu nhìn anh.
“Duyên chủ có việc gì?”
“Vị nữ duyên chủ đó à.”
“Cô ấy nói đốt cho một người tên là Tư Ý Miên.”
Lông mày Hạc Tư Trầm nhíu chặt.
Tư Ý Miên tự đốt đàn ông cho mình?
Đây là thao tác gì vậy?
Anh khựng lại, lại hỏi.
“Người chết có thể nhận được người giấy không?”
Tiểu đạo sĩ sửng sốt, gật đầu nói: “Có thể, âm phủ dùng chung.”
Hạc Tư Trầm im lặng ba giây.
“Vậy người sống tự đốt cho mình có nhận được không?”
Tiểu đạo sĩ: “...”
Câu hỏi này vượt quá chương trình học rồi.
Tiểu đạo trưởng gãi gãi đầu, cân nhắc mở miệng.
“Về mặt lý thuyết, không khuyến khích tự đốt cho mình.”
“Nhưng có người sẽ tự đốt vàng mã cho mình, thường là thiếu gì bù nấy.”
“Trong hiện thực không có được, đốt cho mình, cơ chế tự bù đắp mà.”
Mi tâm Hạc Tư Trầm càng nhíu chặt hơn.
Thiếu gì bù nấy?
Cho nên cô thiếu đàn ông?
Thiếu đến mức cần đốt mười người giấy để lập một nhóm nhạc nam?
Đốt nhiều như vậy, có bận rộn nổi không?
Trong đầu anh đột nhiên lóe lên cảnh tượng giằng co với cô đêm đó.
Loại phụ nữ này mà thiếu đàn ông sao?
Cô thiếu là mười người đàn ông hầu hạ một mình cô.
Hạc Tư Trầm không gặng hỏi thêm, đưa tay day day mi tâm, cảm thấy mình có bệnh.
Nếu không sao lại đứng đây, nghiên cứu động cơ đốt người giấy của một người phụ nữ?
Lại còn trăn trở xem mười người đàn ông cô có bận rộn nổi không.
Trong đầu anh rốt cuộc đang chứa cái gì vậy?
Hạc Tư Trầm quay người rời khỏi sân sau, bước chân nhanh hơn lúc đến.
Nếu còn ở lại nữa, anh sợ mình sẽ lao tới hỏi cô “Người thật em có cần không?”.
Tư Ý Miên ngồi xổm trước lư hương, không biết có người đang nhìn mình.
Cô hai tay chống cằm, nhìn ngọn lửa liếm láp người giấy, cuộn theo tro đen bay lên trời.
“Được rồi, mười người đều đốt cho cô rồi, chắc cũng đủ dùng rồi.”
Cô lẩm bẩm với chậu lửa, giống như đang trò chuyện với người bạn cũ.
“Tôi thức đêm tìm thợ thủ công, nặn theo khuôn mặt của mười đỉnh lưu giới giải trí đấy.”
Ngọn lửa bốc cao, chiếu rọi đáy mắt cô sáng lấp lánh.
“Nguyên chủ bảo bối, não yêu đương phải cắt bỏ.”
“Tra nam không xứng với cô, đàn ông tốt đều ở trong chậu.”
“Không thích thì đổi đừng làm ấm ức bản thân.”
“Những ấm ức cô phải chịu, tôi đều biết.”
“Không phải cô không xứng đáng được yêu, mà là tác giả không ban cho cô dũng khí và bất kỳ khả năng phản kháng nào.”
“Bà ta bắt cô thảm cô liền phải thảm, nhưng cô nhớ kỹ, đó là do bà ta viết không phải do cô chọn.”
Cô khựng lại, dùng gậy gỗ gạt gạt đống tro tàn, đảm bảo đều đã cháy rụi.
“Nếu cô xuyên đến thế giới của tôi, thì cứ an tâm làm con gái của ba mẹ tôi, họ là những người ba mẹ tuyệt vời nhất.”
“Cô có thể không ngoan, có thể tùy hứng, có thể làm bất cứ chuyện gì cô muốn, không cần phải sống theo kịch bản người khác thiết lập cho cô.”
“Cô chỉ cần đứng đó, họ sẽ yêu cô.”
Cô cúi đầu, nhìn đống lửa, giọng nói mang theo giọng mũi.
“Mặc dù tôi cũng rất muốn trở về bên cạnh họ...”
“Nhưng cô càng cần được yêu thương, được cứu rỗi hơn.”
Cô đứng dậy, phủi phủi tro trên tay.
“Cô đến chỗ tôi, sống cho thật tốt, cũng giúp tôi yêu thương họ thật tốt.”
“Tôi thay cô ở đây, sống sướng hơn bất kỳ ai.”
Khói tro rơi rụng, gió tùng thổi qua sân viện.
Cô ngồi xổm ở đó, trong mắt phản chiếu chút ánh lửa cuối cùng.
...
Chiều hôm sau, Tư Ý Miên đúng giờ xuất hiện tại bệnh viện Dũ An.
Hạc Nam Huyền đã chào hỏi từ trước, cô y tá ở quầy lễ tân ngẩng đầu nhìn cô một cái, cười khách sáo.
“Cô Tư đợi một lát, bác sĩ Hạc vẫn đang đi buồng bệnh, có lẽ phải đợi một lúc nữa.”
Tư Ý Miên gật đầu, ngồi xuống băng ghế dài trên hành lang.
Lúc Hạc Tư Trầm xuất hiện từ góc rẽ, cô đang cúi đầu cạy móng tay.
Bên cạnh có một nam bác sĩ đi cùng, trẻ tuổi, trắng trẻo, nói nhiều.
“Bác sĩ Hạc, tối nay đi liên hoan không?”
“Không đi.”
“Đừng mà, mấy bác sĩ nội trú mới đến đều muốn chiêm ngưỡng anh...”
Tư Ý Miên ngẩng đầu nhìn sang.
Bước chân Hạc Tư Trầm hơi khựng lại, tầm nhìn dừng trên mặt cô một giây, rồi dời đi.
Tư Ý Miên đứng lên, cong mắt vẫy tay với anh.
“Bác sĩ Hạc.”
Cô cứ thế đứng trong ánh sáng hành lang, một cục mềm mại ngọt ngào.
Áo sơ mi màu be làm nền, khoác ngoài áo len vặn thừng màu hồng đào kem, chân váy ngắn màu nâu sẫm vừa vặn che đi vết thương trên đùi.
Tóc tết thành bím lỏng lẻo, vắt sang một bên vai trái.
Giống như một cô học sinh ngoan ngoãn đến tham quan.
Mắt Chu Mục sáng rực lên, hạ giọng hỏi.
“Bác sĩ Hạc, em gái thơm mùi sữa này là ai vậy? Ngoan quá đi mất.”
Hạc Tư Trầm không đáp.
Tư Ý Miên bước tới gần vài bước, ngửa mặt nhìn Hạc Tư Trầm.
“Em đến thay thuốc.”
Hạc Tư Trầm liếc nhìn đồng hồ, giọng điệu xa cách.
“Không rảnh.”
“Sắp xếp bác sĩ khác xử lý cho cô.”
Tư Ý Miên đột nhiên mỉm cười.
Cái miệng này của bác sĩ Hạc, đúng là cứng thật.
Được, làm giá đúng không?
Ngay sau đó, cô quay sang Chu Mục bên cạnh.
“Vậy anh bác sĩ này, có thể giúp em không?”
Chu Mục lập tức gật đầu.
“Được chứ, thay thuốc là thao tác nhỏ, anh giúp em.”
Tư Ý Miên trong lòng thả cho Chu Mục một lượt thích.
Người tốt một đời bình an.
“Chu Mục.”
Sắc mặt Hạc Tư Trầm chợt sầm xuống, đột nhiên lên tiếng.
Vị trí vết thương của Tư Ý Miên nằm ở mặt trong đùi.
Để người đàn ông khác xem?
Trong đầu anh lóe lên vô số hình ảnh.
Đều không được.
“Hồ sơ bệnh án lúc mười giờ sáng, cậu nộp chưa?”
Chu Mục sửng sốt: “Vẫn chưa, chiều...”
“Trước mười giờ không nộp được, điểm kiểm soát chất lượng tháng này trừ sạch.”
Giọng anh nhạt, nhưng sức nặng thì đủ.
Sắc mặt Chu Mục thay đổi.
Điểm kiểm soát chất lượng trừ sạch, tiền thưởng bị chém một nửa.
Chu Mục nhìn anh, lại nhìn Tư Ý Miên, thức thời gật đầu.
“Được, vậy tôi qua đó trước.”
Anh ta cười xin lỗi với Tư Ý Miên, quay người bước nhanh đi.
Trên hành lang chỉ còn lại hai người.
Hạc Tư Trầm rũ mắt nhìn Tư Ý Miên, giọng điệu nhàn nhạt.
“Đi theo tôi.”
Tư Ý Miên cúi đầu lén lút mím khóe môi.
Nhìn xem, thế này chẳng phải là nhả ra rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)