"Tôi... Anh..."
Che mặt ấp úng, Đồng Tử Họa vừa sợ hãi đến cực điểm, vừa nghi hoặc đến tột cùng, anh Hồng Hải đã nói mạnh miệng như thế, tại sao vẫn còn gặp phải Sở Vĩnh Du.
"Sở Vĩnh Du! Tại sao anh lại hay ra tay đánh người như vậy!"
Đồng Ý Yên từ phía sau vội vàng chạy tới, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện.
Chát!
Lại bị một cái tát nữa, Đồng Tử Họa suýt nữa thì khóc, tuy rằng hai cái tát này Sở Vĩnh Du không dùng nhiều lực, nhưng anh ta đã sợ đến mức không tự chủ được, vội vàng nói với Đồng Ý Yên vừa mới chạy tới.
"Anh... Tại sao anh vẫn còn đánh em?"
"Nhìn thấy cậu tôi khó chịu, sau này tôi gặp cậu một lần sẽ đánh cậu một lần, cậu cho rằng với những gì cậu làm với con gái tôi, mấy cái tát có thể chuộc tội?"
Nhìn thấy Sở Vĩnh Du dường như phát điên, Đồng Ý Yên vội vàng đẩy Đồng Tử Họa ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
