Người không ho chết được nên ghé vào kia bất động. Trương Tiểu Oản ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, nhàn nhạt nói, “Không có việc gì thì đi xuống đi.”
Nàng cũng không nhiều chuyện, việc của người nào nên làm thì làm, nếu ai lười làm thì nàng cũng chẳng gọi đến dạy bảo, chỉ đơn giản giảm nửa lượng cơm đi.
Nha hoàn Hạnh Nhi bò được lên giường Uông Quan Kỳ nên coi mình có chút quyền mà trộm lười đã bị cắt cơm mấy ngày. Nàng ta đến bên giường Uông Quan Kỳ cáo trạng không được thì đành rưng rưng đi quét nhà, giặt quần áo, làm những việc nên làm.
Trương Tiểu Oản lẳng lặng nhìn từng ngọn gió thổi cỏ lay của cái nhà này ở dưới mí mắt của mình. Ai lén yêu đương vụng trộm với ai, ai lén ve vãn đánh yêu với ai, nhà đầu Hạnh Nhi kia dù có gian díu với lão gia nhưng cũng ngầm cấu kết với hộ viện nào nàng cũng không quan tâm. Những việc cá nhân này của bọn họ nàng cũng để mặc, chỉ cần không chạm đến việc quản gia của nàng thì nàng vẫn mắt nhắm mắt mở.
Nàng chỉ là cùng Uông Vĩnh Chiêu trao đổi điều kiện và đến quản gia, những gì làm được nàng sẽ cố gắng, tận tâm, còn những cái còn lại nàng không quan tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


