Đứa nhỏ vẫn còn quá nhỏ, cuối cùng cũng không thể xa nàng được. Mặc kệ hắn được Uông Vĩnh Chiêu yêu thương thế nào thì nàng cuối cùng vẫn là mẹ hắn. Trương Tiểu Oản thở dài trong lòng, an tĩnh đứng một bên bất đắc dĩ nhìn bóng dáng nho nhỏ ghé vào trong ngực Uông Vĩnh Chiêu.
“Để mẫu thân ôm một cái đi Hoài Mộ.” Trương Tiểu Oản tới gần bọn họ, khom lưng nhỏ giọng nói.
“Được.” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt gật đầu.
Bấy giờ Hoài Mộ mới quay đầu nhẹ nhàng gật đầu với Trương Tiểu Oản, sau đó tủi thân méo miệng rúc trong ngực nàng.
*******
Hạ nhân nấu xong thuốc đưa tới Trương Tiểu Oản đều tự mình bưng đến cho Uông Vĩnh Chiêu. Ngày thường nàng ở nhà chính làm thêu thùa, nhìn Hoài Mộ chơi đùa với người ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

