“Ngài đã trở lại?” Trương Tiểu Oản nhìn thấy hắn thì vươn tay cầm khăn lau mồ hôi bên má cho hắn.
Uông Vĩnh Chiêu ngồi ở kia nhìn nàng một lúc lâu, thấy nàng chỉ lo duỗi cánh tay yếu ớt lau mồ hôi cho hắn, sửa lại xiêm y thì thê thảm mà hừ cười một tiếng. Thôi, thôi, tùy nàng thôi. Tim nàng chỉ một lòng một dạ với đứa con kia, vậy thì tùy nàng chỉ cần nàng còn sống là được.
Hoài Mộ của bọn họ còn chưa đến một tuổi.
Nghe thấy hơi thở của Uông Vĩnh Chiêu đã bình thường, Trương Tiểu Oản mới ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt gầy nhọn như kiếm sắc của hắn thì nhịn không được nở nụ cười khổ, nhỏ giọng hỏi hắn, “Ngài có thể ở nhà mấy ngày?”
“Hai ngày sau phải đi.” Uông Vĩnh Chiêu đút tay nàng vào chăn, lại kéo chăn qua bả vai cho nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)