Tình huống chỗ Trương Tiểu Oản được người báo cho Uông Vĩnh Chiêu nhưng hắn nghe xong chỉ người rồi vẫy người đi xuống. Giang Tiểu Sơn đang đang làm ngoáo ộp chọc tiểu công tử chơi, đợi đám người lui ra hắn mới nhỏ giọng hỏi: “Ngài không đi giúp sao?”
Uông Vĩnh Chiêu hơi hơi mỉm cười, “Nàng sẽ tự xử lý tốt, cần gì đến ta?” Khi nói chuyện, ánh mắt hắn là một mảnh nước chảy mây trôi thích ý.
Trương Tiểu Oản cười ngẩng đầu sau đó gật đầu nói, “Bà bà xem xét, Đại công tử thương tiếc ta bị bệnh từ khi sinh Hoài Mộ nên tất nhiên có để bụng một hai. Đây cũng là Đại công tử có lòng, nói lúc Uông phủ có tai ương, ta mang thai còn phải xử lý, giết những thám tử người khác nhét vào trong phủ. Ngài ấy kinh ngạc cực kỳ, lại thấy ta dùng mệnh mà tranh đua sinh Hoài Mộ thì cho rằng ta đối với Uông gia có công. Mấy ngày nay tới giờ quả thật ta may mắn được ngài ấy thương tiếc, nếu không mệnh này của thiếp thân cũng đã sớm không còn.”
Nàng dứt lời xong lại cười với Uông Hàn thị sau đó nói với lão phu nhân đang đứng bất động, “Bà bà, xin mời.”
Nàng lúc ấy mang thai còn tọa trấn Uông phủ, cho dù là Uông Quan Kỳ thì cũng phải cho nàng ba phần mặt mũi, nếu Uông Hàn thị không cho thì nàng muốn xem bà ta có thể làm gì?
Trương Tiểu Oản kiên cường khiến nụ cười trên mặt Uông Hàn thị tắt ngúm. Bà ta lạnh mắt ngồi trên ghế chủ vị, Trương Tiểu Oản đợi bà ta ngồi xuống mới thi lễ, lạnh băng nói với mấy phụ nhân đang đứng kia “Lão phu nhân đã tới, mấy di nương các ngươi có ai có cái gì thì mau nói cho rõ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)