Đợi đến tháng tư Lệ di nương mang thai bảy tháng, phủ Tổng Binh cho người đến mời Uông Vĩnh Chiêu hồi phủ nhưng hắn lại đuổi người về nói đợi đến lúc sinh thì Nhị phu nhân chăm sóc là được.
Mỹ thiếp này hắn từng rất sủng ái. Năm kia ăn tết trong phủ Trương Tiểu Oản từng nghe hạ nhân nói Uông Vĩnh Chiêu từng vì nàng ta mà vào núi bắt hơn trăm con chim quý, thế mà hiện giờ hắn chỉ được một câu: Nhị phu nhân chăm sóc là được.
Tình yêu của nam nhân như hoa trong gương, trăng trong nước. Hắn đã có được thứ mình muốn thì lập tức sẽ quên ngay, nữ nhân cũng nên dễ từ bỏ như nam nhân mới tốt. Nếu không một khi lầm lỡ thì sẽ lầm lỡ cả đời.
Trương Tiểu Oản đại khái cũng đã sớm chết lặng nên sau khi nghe Uông Vĩnh Chiêu nói lời này nàng cũng chỉ có chút châm chọc, sau đó lại gợn sóng vô lo, trong lòng cực kỳ bình tĩnh.
Nàng cố nén cảm xúc, lập tức căng thẳng thần kinh, phải cố gắng lắm mới không kích động lên.
“Ngươi mau ngồi để đại phu nhìn xem.” Lúc Uông Vĩnh Chiêu nói lời này thì ánh mắt nhu hòa, vươn tay vén lọn tóc bên tai cho nàng ra sau tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


