Trương Tiểu Oản đi ra ngoài một chuyến, gõ cửa phòng Giang Tiểu Sơn nhưng bên trong chẳng có ai. Lúc đi qua phòng của đám thuộc hạ đến bái kiến Uông Vĩnh Chiêu nàng cũng không gặp được ai.
Trên đường trở về nàng gặp lão nô cầm đèn gác đêm lại nghe ông ta hỏi nàng sao còn chưa ngủ thì nàng đành cười nói đã quên lấy rổ kim chỉ nên qua lấy. Dứt lời nàng đưa cái rổ trong tay cho ông ta nhìn.
Trước đó nàng đã đi nhà chính cầm lấy cái rổ trên bàn để lấy cớ cho bản thân. Tất nhiên nàng không muốn nháo chuyện cho mọi người đều biết bởi vì như thế sẽ khiến Uông Vĩnh Chiêu mất mặt mà nàng cũng sẽ chẳng có được chỗ tốt nào.
Nàng lại hỏi Giang Tiểu Sơn nhưng vẫn chẳng có ai trả lời, mà nàng cũng đành vậy. Ở trong cái nhà này bất kể là hắn hay nàng thì có ai dám thật sự cãi lời Uông Vĩnh Chiêu chứ?
Trương Tiểu Oản cầm rổ đi về, đẩy cửa ra thấy Uông Vĩnh Chiêu để trần nửa người trên đang dựa vào đầu giường cầm sách ghé vào dưới đèn đọc……
Trương Tiểu Oản chuẩn bị gối đầu, hư nhược đỡ hắn nằm xuống rồi mới cười nói, “Đêm nay ta phải cùng ngài đắp chung một chăn rồi, ngài xem có được không?”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì quay mặt qua nói với nàng, “Đành vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)