Sau khi Uông Hoài Thiện rời đi, vài ngày sau Trương Tiểu Oản đến nước cũng không uống. Mỗi ngày nàng đều nằm trên ghế dựa trong viện, ngơ ngẩn nhìn cửa như dây tử đằng héo úa, không chút sức sống.
Mạnh tiên sinh tới khuyên nàng cũng chỉ đổi được mấy nụ cười nhạt của nàng.
Tĩnh Vương đi rồi, thái y cũng đi rồi, Uông Vĩnh Chiêu giả bệnh cũng nên xuống giường. Hôm nay hắn xuống giường, ngồi bên cạnh Trương Tiểu Oản nửa ngày. Đến bữa tối hắn cho người hầu bưng bàn ăn đặt giữa hai người, trên đó là cháo trắng và rau xào.
“Ăn chút đi.” Đợi đồ ăn được bưng lên hết, Uông Vĩnh Chiêu ôn hòa mở miệng nói, lại gắp một đũa nhỏ đồ ăn để vào trong bát của nàng.
Trương Tiểu Oản nghe vậy thì quay đầu cười với hắn sau đó nhẹ lắc đầu.
“Ăn đi,” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt nói, “Ngươi dù sao cũng phải giữ cái mạng mới đợi được hắn về chứ.”
Đợi đến khi ăn xong, dùng xong trà, Uông Vĩnh Chiêu đứng lên không động đậy. Trương Tiểu Oản đứng dậy một lúc lâu mới cảm thấy chân có sức lực. Nàng cười với Uông Vĩnh Chiêu mà hắn lúc này mới nâng bước chậm rãi đi về hậu viện.
Đợi đến lúc đi xa, xuyên qua hậu viện đi tới bờ sông thì màn trời cũng tối. Giang Tiểu Sơn cầm theo đèn lồng đi phía trước dẫn đường cho bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


