“Ủng ta làm cho ngài còn mặc được không?” Trương Tiểu Oản tiến lên lấy ấm sức rót nước cho hắn rồi dịu dàng cười nói.
Uông Vĩnh Chiêu mắt lạnh nhìn nàng không nói gì.
Uông Vĩnh Chiêu ăn xong bát mỳ thì lên ngựa đi rồi. Hắn vừa đi thì Uông Hoài Thiện đã ở trong phòng lộn nhào một cái, sau đó đứng trong nhà cười vui liên tục.
*******
Trở lại phủ Tổng Binh, mới vào cửa Uông Vĩnh Chiêu đã nghe Thính quản gia tiến lên nói nhỏ, “Tiểu công tử tối hôm qua lại sốt, khóc nỉ non mãi không thôi.”
Uông Vĩnh Chiêu “Ừ” một tiếng nói, “Ta đi qua xem.” Dứt lời hắn đi vào sân, vừa mới ôm đứa nhỏ vào lòng thì hắn đã lại khóc nhỉ non. Ngay sau đó Văn Nhi đã đến đón lấy, ngước khuôn mặt hi vọng nhìn hắn. Uông Vĩnh Chiêu thấy thế thì cũng dừng một chút rồi ngồi xuống.
Ăn xong cơm trưa hắn trở lại thư phòng cùng sư gia thương nghị chính sự. Đến buổi tối, Lệ di nương bên kia tới, bộ dáng nàng ta nhu thuận mà Uông Vĩnh Chiêu cũng đi qua đó dùng bữa và qua đêm.
Ngày hôm say hắn đi binh doanh luyện binh không đến nửa ngày thì trời đổ mưa to. Hắn mang binh thao luyện trong mưa nửa ngày nữa khiến ban đêm vết thương cũ tái phát làm hắn sốt cao không ngừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


