Buổi tối, Phong Hàn Châu lái xe đưa tôi về nhà.
Hôm nay không phải ngày chúng tôi đã hẹn sẽ ở cùng nhau.
Theo thói quen, anh đưa tôi về đến nhà, dặn dò vài câu rồi chuẩn bị rời đi.
“Nghỉ ngơi cho tốt, vết thương không được dính nước, còn nữa...”
“Phong Hàn Châu.”
Tôi ngắt lời anh.
“Anh thích trẻ con không?”
Anh sững người.
“Đương nhiên là thích, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
“Vậy chúng ta sinh một đứa nhé?”
Tôi nói.
“Chẳng phải chúng ta vẫn luôn...”
“Ý tôi là từ nay về sau chúng ta sống cùng nhau, nghiêm túc chuẩn bị mang thai, rồi sinh một đứa con.”
“... Quan Hân?”
Dường như anh hơi bất ngờ.
Ánh mắt khẽ dao động, nhưng rất nhanh lại bị một cảm giác khác che lấp.
“Chuyện này để sau hãy nói, tôi còn một số công việc...”
Anh còn chưa nói hết.
Tôi đã hơi nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ anh rồi hôn lên môi anh.
Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề.
Anh muốn đáp lại, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi sự giằng co trong lòng.
Cuối cùng, anh vẫn đẩy tôi ra.
Giống như vừa hạ quyết tâm nào đó.
“Quan Hân, có một chuyện tôi nhất định phải nói cho em biết.”
Anh mím môi, không dám nhìn vào mắt tôi.
“Mấy năm trước, trong thời gian học tiến sĩ, tôi từng gặp một vụ rò rỉ hóa chất nguy hiểm. Rất có thể tôi...”
Tôi ngắt lời anh:
“Nhưng chẳng phải chúng ta đã kiểm tra rồi sao? Cơ thể anh hoàn toàn không có vấn đề gì.”
“Không, như vậy không thể chứng minh chắc chắn rằng tôi không có vấn đề. Có rất nhiều ảnh hưởng xảy ra ở cấp độ vi mô, bệnh viện chưa chắc đã kiểm tra ra được...”
Tôi nhìn dáng vẻ sốt ruột giải thích của anh.
Trong lòng giằng co dữ dội.
Lại càng không dám nói cho anh biết sự thật.
Tôi thật sự không ngờ chuyện này lại khiến anh khổ sở đến vậy.
“Vậy thì đừng bận tâm đến chuyện con cái nữa.”
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng xoa tóc anh.
“Tôi không vội đến thế. Tôi chỉ muốn anh ở lại... tôi cần anh.”
Phong Hàn Châu bỗng im lặng.
Lồng ngực anh khẽ phập phồng.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Câu vừa rồi, nói lại lần nữa được không?”
“Tôi nói, em cần anh...”
Ngay giây tiếp theo.
Nụ hôn cuồng nhiệt như mưa giông ập xuống.
Liên tiếp ba ngày sau đó.
Tôi tỉnh dậy trên giường với cái eo đau nhức, toàn thân mỏi rã rời.
Bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm lại.
Sao cứ mỗi lần Phong Hàn Châu muốn là tôi lại...
Ban đầu tôi giữ anh ở bên cạnh chẳng phải chỉ để gây rối, không cho anh được như ý sao?
Sao giờ lại thật sự sống với nhau như vợ chồng rồi?
“Tỉnh rồi à?”
Phong Hàn Châu vươn tay ôm tôi vào lòng, khẽ hôn một cái.
“Muốn ăn gì? Anh đi làm cho em.”
“... Gì cũng được.”
Thật ra cứ sống thế này cũng khá tốt.
Hì hì.
Điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Là Tiểu Thu hỏi tôi bao giờ mới hẹn nhau đi ăn.
Tôi nghĩ một lát rồi quay sang nhìn Phong Hàn Châu.
“Anh có muốn gặp bạn của em không?”
Phong Hàn Châu sững ra, nhìn tôi.
Nếu ánh mắt có thể nói chuyện, tôi thậm chí còn nghi ngờ anh đang hỏi: Tôi xứng sao?
Tôi trở mình.
“Không muốn gặp thì thôi...”
“Được, khi nào? Bây giờ à?”
Tôi vừa quay đầu lại.
Phong Hàn Châu đã thắt cà vạt xong xuôi.
Đi gặp Tiểu Thu, Phong Hàn Châu đích thân lái xe.
Anh mặc vest giày da chỉnh tề, tóc chải chuốt không một sợi rối.
Đến cả khuy măng sét cũng được anh cẩn thận phối cho phù hợp.
Tôi hơi cạn lời.
“Thật ra không cần căng thẳng đến vậy đâu, có phải đi bàn chuyện làm ăn đâu...?”
“Không được. Đây là lần đầu tiên anh gặp bạn của em, đương nhiên phải coi trọng.”
Vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc.
Cứ như sắp ra trận đến nơi.
Tôi bỗng cảm thấy...
Hơi đáng yêu.
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã đến nhà hàng hẹn trước.
Tôi khoác tay Phong Hàn Châu, đang định bước vào.
Vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy một người hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
“Quan Quan, lâu rồi không gặp.”
Tôi sững người, đầu óc thoáng chốc trống rỗng.
“... Tống Lẫm? Sao anh lại ở đây?”
Rất nhanh, Tiểu Thu chen ra, cuống quýt giải thích:
“Quan Quan, anh ta nhất quyết đòi gặp cậu, tớ căn bản không cản nổi. Tống Lẫm, anh bị bệnh à? Tôi đã nói Quan Quan có cuộc sống mới rồi, rốt cuộc anh muốn làm gì...?”
“Tống Lẫm?”
Phong Hàn Châu khẽ nhíu mày, nhìn về phía Tống Lẫm.
Tôi không muốn giải thích, cũng chẳng muốn ở lại thêm, kéo Phong Hàn Châu quay người định đi.
Tống Lẫm lại thản nhiên lên tiếng:
“Thật sự không muốn gặp anh sao? Anh cứ tưởng anh trở về, em sẽ rất vui.”
Bước chân tôi như bị thứ gì đó níu chặt.
Nhưng tuyệt đối không nên là lúc này.
Càng không nên gặp lại trong hoàn cảnh thế này.
Tôi hít sâu một hơi, xoay người lại.
“Dựa vào đâu anh nghĩ tôi nhìn thấy anh sẽ vui? Anh tưởng mình là ai? Đừng tự mình đa tình nữa.”
“Quan Quan, em vẫn còn giận anh...”
Tống Lẫm khẽ thở dài, định bước tới.
Phong Hàn Châu đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng kéo tôi ra sau lưng mình, chắn lại tầm mắt của anh ta.
“Cô ấy không muốn gặp anh, nghe không hiểu à?”
Tống Lẫm khựng lại, nhếch môi.
“Quan Quan, đây chính là người chồng liên hôn của em sao? Chẳng trách họ nói mấy năm nay em vẫn luôn buồn bã không vui. Cũng phải, một người vô vị thế này, em sẽ không thích đâu.”
“Không liên quan đến anh. Vợ tôi có thích tôi hay không cũng không thể thay đổi sự thật chúng tôi là vợ chồng. Chuyện giữa chúng tôi, chưa đến lượt một người ngoài như anh lên tiếng đánh giá.”
Phong Hàn Châu lạnh lùng liếc anh ta một cái rồi kéo tôi nhanh chóng rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

