Kề sát Lệ quỷ ở khoảng cách gần như thế, đôi mắt kinh hoàng kia khiến ông ta sợ đến mức vội vàng ôm ngực, trông như sắp tắt thở đến nơi.
Quản gia bên cạnh vốn cũng định xông lên hỗ trợ nhưng thấy Lệ quỷ hung tợn như vậy thì mười lá gan cũng chẳng dám.
Thôi bỏ đi, ông ta cũng xỉu nốt đây.
Cùng lắm thì giữ được cái mạng già này xong ông ta sẽ nộp đơn từ chức, dù sao thì mấy năm qua cũng đã kiếm đủ tiền dưỡng lão rồi.
Ông Khương bị âm khí ăn mòn, chẳng mấy chốc đã ngã vật ra sàn nhà, sống chết không rõ. Khương Như Thi chứng kiến cảnh tượng ấy, tuyệt vọng gào khóc: “Ba, mẹ, cứu con với! Chu Kỳ, tôi xin cô tha cho tôi có được không? Chỉ cần cô tha mạng cho tôi, cô muốn gì tôi cũng đáp ứng hết! Cô cần bao nhiêu tiền? Bao nhiêu tiền tôi cũng cho cô!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

