Ba người vừa nói vừa nhanh chóng rời khỏi nhà ăn, bỏ lại đám sinh viên ngơ ngác, xung quanh chìm vào một khoảnh khắc tĩnh lặng. Mãi cho đến khi có một người khe khẽ lên tiếng: “Vừa rồi Khương Như Thi sợ chúng ta đọc nhật ký của Chu Kỳ đến vậy làm gì? Lẽ nào Chu Kỳ do cậu ta hại chết thật?”
“Đừng có nói lung tung.”
“Đúng đấy, mẹ Chu Kỳ chẳng bảo có thể là hiểu lầm rồi sao.”
Mọi người gượng gạo đưa mắt nhìn nhau, sau đó cũng tản đi hết.
Hứa Hải nghe trọn vẹn câu chuyện từ đầu đến cuối, tò mò hỏi: “Hồi trước Đại học Giang Thành có sinh viên tự sát à? Hình như tôi chưa xem thấy tin này. Mà nhắc mới nhớ, Đại sư, sáng nay không phải có sinh viên chết trong ký túc xá sao, cô có biết chuyện gì xảy ra không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

