Cái gã Triệu Phi này cũng chẳng biết có phải là nạn nhân đầu tiên bị cô ấy trừ khử hay không nhưng dẫu có phải hay không thì một khi con quỷ đó đã châm ngòi cho ngọn lửa thù hận, nó sẽ không bao giờ dừng lại. Khương Như Thi, kẻ vẫn chưa gặp xui xẻo kia, e rằng những ngày tháng yên ổn cũng sắp kết thúc rồi.
Thẩm Ngư hoàn toàn không mảy may có ý định nhúng tay vào việc này. Một là cô không thích lo chuyện bao đồng, hai là chuyện tiền nhân hậu quả cô không rõ ràng, sao có thể mù quáng xen ngang. Hơn nữa cô vẫn chưa quên cái còng tay lạnh lẽo từng đeo trên tay mình dạo nọ. Nếu cứ liên tục dính dáng mờ ám với mấy cái vụ án mạng kiểu này, dù bản thân cô có thanh bạch đến đâu thì e là mấy chú cảnh sát cũng chẳng thể nào tin tưởng cô nữa.
Cô mặc kệ chẳng buồn đoái hoài gì tới chuyện này. Ngược lại, trưa nay phía bên Hứa Hải đã có tin tức, báo rằng vừa chốt được một cái đơn ngon nghẻ giá năm vạn, hỏi thăm xem Thẩm Ngư có hứng thú hay không. Nếu có, buổi trưa anh ấy sẽ chạy qua cặn kẽ trình bày chi tiết.
Thẩm Ngư tất nhiên sảng khoái đồng ý.
Có lẽ nhờ vào phước lành từ tấm bùa bình an, vốn dĩ trước kia Thẩm Ngư phải cày cuốc cả hai ca làm việc mỗi ngày nhưng giờ đây anh Đao đã hào phóng du di cho cô chỉ cần đi làm một ca duy nhất. Nghĩa là cô chỉ cần luân phiên chọn làm một trong ba ca sáng, chiều, hoặc tối là đủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

