Khi quay về trường đại học, Chu Sơn không đi cùng hai người.
Thẩm Ngư nhìn thấy ấn đường của chú ấy đen kịt, liền lấy từ trong người ra một lá bùa bình an, dặn dò: “Quản lý, lá bùa bình an này tặng chú. Đây là đồ do một vị cao tăng đắc đạo tặng cháu, linh nghiệm lắm, chú nhất định phải mang theo bên người nhé.”
Chu Sơn lập tức cảm động đến mức không thốt nên lời: “Được, chú nhất định sẽ giữ chặt bên mình.”
Chú thầm nhủ khi về phải bàn lại với vợ, xem xét việc sinh thêm một cô con gái mới được. Chứ nhìn hai thằng nhóc tỳ phá phách ở nhà chỉ thấy rước bực vào người.
Chu Sơn trân trọng cất kỹ lá bùa vào ví tiền. Thẩm Ngư cười tươi rói, vẫy tay chào: “Tạm biệt quản lý.”
Chu Sơn cũng vẫy tay đáp lại, đứng nhìn theo xe của A Đao khuất bóng mới chịu quay về.
Trên xe, A Đao phổ biến lại công việc cho Thẩm Ngư, tiện thể nhắc luôn đến chuyện tìm bạn trai. Gã dặn cô phải nhìn cho kỹ, tra nam trên đời này nhiều vô kể, tốt nhất là đừng có đến gần đàn ông, nếu không có ngày mất mạng như chơi.
Thẩm Ngư ngoan ngoãn vâng dạ.
Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ nếu có gã đàn ông nào thật sự dám giở trò với cô thì chưa biết ai mới là người mất mạng đâu.
Chẳng mấy chốc xe đã chạy đến khu ký túc xá trong trường, cách nhà ăn số ba không xa.
A Đao đích thân dẫn Thẩm Ngư đi mua chút đồ dùng cá nhân rồi đưa cô về tận phòng.
Phòng ký túc xá cũng giống hệt phòng của sinh viên, sáu người một phòng, giường tầng trên, tủ bàn kết hợp bên dưới. So với hồi còn làm lao công, chỗ ở này tốt hơn gấp trăm vạn lần.
Các dì đều vô cùng nhiệt tình lấy đồ ăn vặt ra mời, Thẩm Ngư mỉm cười tít mắt cảm ơn rối rít.
Sáng hôm sau, dưới sự dẫn dắt của các dì, Thẩm Ngư chính thức bắt đầu công việc tại nhà ăn số ba.
A Đao đặc biệt qua giới thiệu cô với mọi người. Thấy cô gái trẻ đẹp ngời ngời như vậy, ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc. May thay, những người làm việc ở đây đều đáng tuổi cha chú của cô, mọi người chỉ xuýt xoa đôi câu rồi cũng thôi.
Thẩm Ngư được phân công rửa rau. Cô ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp bé, chen chúc thành hàng với các dì đang lặt rau, rửa bát bên cạnh.
Trong lúc làm việc, các dì rôm rả buôn chuyện phiếm còn Thẩm Ngư thì vểnh tai lên nghe lỏm.
“Mấy bà còn nhớ vụ cô gái tự sát ở đường phố Thái Bình dạo trước không?”
“Sao mà không nhớ, lúc đó chẳng phải còn đồn ầm lên là nơi đó có ma sao? Chồng tôi làm việc ngay gần đó, mấy hôm đó ổng có dám làm tăng ca đâu, quả thật cũng tà môn thật.”
“Hôm nay tui lướt video ngắn trên mạng mới biết, người phụ nữ đó không phải tự sát đâu, là bị thằng chồng giết đấy, mà thằng đó còn bạo hành gia đình nữa cơ.”
“Kinh khủng thế cơ à? Cánh đàn ông động tay động chân với vợ đã đành, đây còn giết người nữa? Thảo nào cô vợ kia chết không nhắm mắt hóa thành quỷ. Mà chuyện này bị phanh phui thế nào vậy? Lúc trước rõ ràng bảo là tự sát cơ mà?”
“Chẳng biết gã đó có phải cắn rứt lương tâm hay không, tự nhiên chạy đến đồn cảnh sát đầu thú, khai sạch sành sanh mọi chuyện.” Dì đang rửa bát khựng tay lại, hạ giọng thì thầm: “Mấy bà biết chuyện kì lạ nhất là gì không?”
Đám đông, bao gồm cả Thẩm Ngư, đồng loạt nghểnh cổ tới: “Là gì vậy?”
“Gã ta khai nhận xong xuôi rồi lại đổi ý, gào thét bảo mình không giết vợ. Nhưng những gì gã đã khai cũng đủ để cảnh sát lần ra chứng cứ. Giờ có hối hận cũng vô ích, tang chứng vật chứng rành rành ra đó.
Chuyện này tôi nghe mà thấy rợn người, mấy bà nói xem, có khi nào gã bị ma vợ nhập nên mới đi tự thú không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

