“Cháu làm được không ạ?”
“Cháu biết mấy nhà ăn trong trường đại học không? Chính là đến căn tin trường đại học làm nhân viên, đứng múc đồ ăn cho sinh viên ấy.”
Thẩm Ngư nghe vậy mắt sáng rỡ: “Lại có chuyện tốt như thế ạ? Vậy thì tốt quá rồi, cháu cảm ơn giám đốc!”
Nhìn dáng vẻ mừng rỡ của Thẩm Ngư, Chu Sơn cảm thấy hình tượng người cha của mình lại cao lớn thêm một bậc.
“Vậy quyết định thế nhé, hôm nay chú sẽ liên hệ giúp cháu. Nếu suôn sẻ thì ngày mai hoặc ngày kia là cháu có thể đi làm.”
“Cháu cảm ơn giám đốc.”
Lúc bước ra khỏi văn phòng, tâm trạng Thẩm Ngư vô cùng vui sướng. Chuyện xui rủi lần này không ngờ lại khiến cô gặp được cái may trong cái rủi.
Với mức lương 3500 tệ, Thẩm Ngư bắt đầu nhẩm tính xem nên tiêu xài số tiền này như thế nào rồi.
Buổi chiều, Chu Sơn báo tin công việc đã lo liệu xong. Tối nay Thẩm Ngư đi làm ca cuối, sáng mai đến công ty bàn giao lại công việc, sau đó ông sẽ đưa Thẩm Ngư đến trường đại học báo danh.
Thẩm Ngư vô cùng cảm động. Trên thế giới này thật sự có rất nhiều người tốt.
Tối đến khi Thẩm Ngư ra quét đường, Đại Hải không hề xuất hiện, điều này khiến Thẩm Ngư thở phào nhẹ nhõm. Xem ra trận đòn nhừ tử hôm qua cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngư bắt chước Chu Sơn mua trà sữa mời tất cả đồng nghiệp trong công ty, đồng thời hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
Lúc chia tay, không ít các cô dì chú bác nắm chặt tay Thẩm Ngư, dặn dò cô rảnh rỗi nhớ về thăm mọi người.
“Cháu sẽ về ạ.” Thẩm Ngư vẫy tay chào tạm biệt rồi ngồi lên xe của Chu Sơn.
Trên đường đi, Chu Sơn giới thiệu sơ qua cho Thẩm Ngư về ngôi trường cô sắp tới làm việc: “Đại học Giang Thành là một trong những trường đại học trọng điểm của cả nước, bên trong nhân tài hội tụ, tố chất của sinh viên đều rất cao. Cháu chưa có bằng cấp, những lúc rảnh rỗi có thể tự trau dồi học hỏi thêm, đồng thời kết giao nhiều bạn bè.”
Thẩm Ngư ngoan ngoãn vâng dạ. Chu Sơn nhìn qua kính chiếu hậu, trái tim mềm nhũn.
Thật ra chuyện của Thẩm Ngư không phải là không có cách giải quyết, ví dụ như điều cô đến công ty chi nhánh là được. Nhưng để Thẩm Ngư đến đó ông lại không yên tâm, dẫu sao không phải cấp trên nào cũng tốt bụng như ông.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ đến người bạn đang thầu nhà ăn ở trường đại học, ông liền sắp xếp cho cô qua đó. Không chỉ lương cao hơn mà làm việc ở một môi trường như trường đại học cũng tốt cho sự phát triển sau này của cô.
Không hổ là cô! Đồ vật ở thế giới mới cũng chỉ cần đụng tay vào là biết dùng ngay, cô đúng là quá thông minh mà!
Dọc đường đi, cả hai không gây sự chú ý với ai, vô cùng thuận lợi đi đến nhà ăn số ba của Đại học Giang Thành.
Nhà ăn số ba là khu vực nhà trường khoán ngoài cho A Đao, bạn học cũ của Chu Sơn.
Nơi này có diện tích rất lớn, món ăn cũng đa dạng, được xem là một trong những nhà ăn đắt khách nhất trong số tám nhà ăn của Đại học Giang Thành.
Lúc này mới mười giờ sáng nên nhà ăn vẫn còn khá vắng vẻ. Dăm ba người đang ăn sáng, vài người thì đang ăn trưa, phần lớn nhân viên đều đang tất bật chuẩn bị cho bữa trưa sắp tới.
Chu Sơn dẫn Thẩm Ngư đến một văn phòng trên tầng hai, vừa thấy người đàn ông cao lớn, mập mạp bên trong liền cất tiếng chào: “A Đao, một năm không gặp, cậu lại tăng cân rồi đấy.”
Hai người ôm nhau một cái, A Đao cười rạng rỡ: “Cậu cũng kém gì tôi đâu.”
“Haizz, áp lực lớn quá mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

