Đại Hải nuốt nước bọt cái ực: “Chị gái, nữ quỷ đó biến đi đâu rồi? Bây giờ tụi... Tụi mình tính sao đây?”
“Về quét đường.”
“???” Cái chị gái này cuồng công việc tới mức độ đó luôn sao? Dầu sôi lửa bỏng tới tận trán rồi mà vẫn không buông bỏ đam mê quét rác à? Rốt cuộc tới bao giờ chị mới chịu tống khứ hai chữ “quét đường” văng khỏi đầu mình đây!
Đại Hải chỉ tay xuống gã đàn ông nằm rũ rượi trên mặt đất: “Chị gái, thế còn tên này xử lý sao giờ?”
“Mặc xác hắn. Tôi phải quay lại quét đường đây.”
“...”
Đại Hải cạn lời toàn tập.
Tuy nhiên anh ấy cũng ngầm hiểu, người ta không có hứng thú giải thích cặn kẽ cho mình. Dù trong bụng ngứa ngáy tò mò muốn chết đi được nhưng anh ấy biết ý không dám hó hé hỏi thêm. Thứ nhất là hai người cũng chả thân quen gì mấy, thứ hai là trong tương lai anh ấy vẫn rất muốn kết giao làm thân với chị đẹp nên thời khắc này tuyệt đối không dám dây dưa làm mất lòng người ta.
Cửa thang máy vừa mở ra liền đụng ngay một thanh niên trẻ tuổi trạc hai nhăm, hai sáu.
Anh ta diện một bộ đồ thể thao giản dị, trên vai vác một chiếc túi vải thô, chuôi kiếm gỗ đào từ trong miệng túi thò hẳn ra ngoài. Vừa nhìn cái tạo hình này là dư sức đoán ra tám chín phần mười anh ta chắc chắn là một đạo sĩ.
Chạm trán Thẩm Ngư và Đại Hải, hai người bằng xương bằng thịt, chàng thanh niên không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Âm khí tan sạch rồi sao? Là do hai người giải quyết hả?”
Nam thanh niên cảm thấy vô cùng khó tin. Vừa nãy lúc chưa lên lầu, âm khí cậu ấy cảm nhận được quả thật vô cùng khủng khiếp. Đối phó với con nữ quỷ này, cậu ấy hoàn toàn bó tay.
Nhưng nếu lúc này cậu ấy không ra tay, đợi đến khi nữ quỷ hóa thành ác quỷ thì đến lúc đó có muốn ra tay cũng chẳng đủ tư cách. Ôm suy nghĩ có thể cảm hóa được nữ quỷ, thanh niên vẫn cắn răng bước lên.
Thế nhưng vừa bước ra khỏi thang máy, cậu ấy liền phát hiện âm khí đã biến sạch sành sanh. Nơi này chỉ còn lại hai con người, hơn nữa thoạt nhìn còn chẳng bình thường chút nào.
Một kẻ ăn mặc lòe loẹt, dáng vẻ như muốn lả đi, mồ hôi túa đầy trán, hai chân vẫn còn đang run lẩy bẩy. Người kia thì cầm chổi, mặc đồng phục lao công nhưng quan trọng nhất là cô gái này không những trẻ tuổi đến mức khó tin mà còn xinh đẹp một cách khó tả.
Chỉ dựa vào hai người này, một tên nhát cáy cộng thêm một “bình hoa” lao công, mà giải quyết được nữ quỷ sao?
Thẩm Ngư bình thản đẩy trách nhiệm: “Giải quyết gì cơ? Tôi chỉ lên đây quét dọn, thấy cậu thanh niên này kiệt sức ngã gục ra hành lang nên tốt bụng đỡ cậu ta một tay thôi.”
Đại Hải ngơ ngác nhìn Thẩm Ngư, thấy vị đại lão này cũng chẳng thèm buông lời đe dọa nhưng bản năng vẫn khiến anh chàng tự động rén ngang.
“Dạ, đúng, đúng vậy, cảm ơn dì... Phi, cảm ơn chị gái nhỏ.”
Trước mắt, con nữ quỷ mà cậu ấy không đối phó nổi lại bị Đại Hải giải quyết gọn gàng, đối phương chắc chắn lợi hại hơn cậu ấy, xưng một tiếng tiền bối là điều hiển nhiên. Hơn nữa với các bậc thầy huyền học, nếu chỉ nhìn ngoại hình để phán đoán tuổi tác thì đúng là quá ngốc nghếch.
“Hả, tôi...”
Anh ấy mà biết nữ quỷ bị xử lý thế nào thì đã tốt, chính anh ấy cũng đang muốn biết đây này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

