Hơn nữa dẫu không tham gia thi Hội nữa, thì công danh Cử nhân cũng đủ để nàng về quê dạy học ở thư viện, hoặc ở nhà nhận một hai học trò, sống an nhàn thoải mái hết quãng đời còn lại.
Cớ sao nàng lại tham lam không biết đủ, cớ sao cứ cố tranh một danh Tiến sĩ, đua tranh địa vị xã hội cao hơn, cầu mong nhiều bổng lộc hơn?
Vì sao? Vì sao cơ chứ?
Cả hai âm thầm đấm ngực giậm chân hồi lâu, mới miễn cưỡng kìm nén được nỗi phiền muộn không sao giải tỏa nổi trong lòng.
"Dù sao thì giờ chúng ta vẫn còn sống."
"Phải... haiz."
Nhắc tới chuyện kinh đô đại loạn, quan Trưởng ty của Ngũ Thành Binh Mã Ty bỏ trốn rồi bị tống vào đại lao, bọn họ không khỏi cảm thán vài câu.
"Đến cả Lưu Chỉ huy sứ còn không trốn thoát nổi. Chậc, đủ thấy binh mã của Duyện Vương phòng bị nghiêm ngặt đến mức nào." Lộc Hành Ngọc hỏi Trần Kim Chiêu: "Hôm đó ngươi có ra khỏi cổng thành không?"
Trần Kim Chiêu lắc đầu: "Hôm trốn đi, ta vừa đến cổng thành đã bị chặn lại rồi."
Ngay từ khi loạn lạc ở kinh đô vừa hé lộ dấu hiệu, đã có những triều thần lanh trí lẳng lặng đưa cả gia quyến rời kinh đào thoát.
Nàng và Lộc Hành Ngọc vốn không giao du nhiều với các quan viên khác, nên dĩ nhiên không ai báo tin cho họ một tiếng. Mãi cho đến khi thấy đồng liêu lên triều ngày một vắng hoe, họ mới bàng hoàng nhận ra có chuyện lớn không hay.
Lộc Hành Ngọc mặc kệ sống chết của phụ thân tàn độc và kế mẫu, vừa tan triều là lập tức bỏ trốn. Còn nàng thì vội vã về nhà thu dọn của cải, mang theo gia quyến tháo chạy suốt đêm. Rốt cuộc vẫn là quá muộn, vừa đến cổng thành đã bị binh mã của Duyện Vương chặn đứng.
Lộc Hành Ngọc thở dài: "Ta thì bị chặn ở bến đò."
Những chuyện khác, không cần phải kể chi tiết nữa.
Đường lớn, bến đò đã bị Duyện Vương cho binh mã canh phòng nghiêm ngặt, tử thủ các ngả từ lâu. Cho dù là những quan lớn quyền quý đã sớm rời kinh đào thoát từ trước, e rằng cũng khó lòng thoát nạn.
Duyện Vương đã sớm tính toán kỹ càng, giăng sẵn thiên la địa võng. Mỗi cửa ải binh lính đều cầm một cuốn danh sách, bên cạnh tên còn có cả họa ảnh kèm theo. Các vị đại thần trong kinh dẫu có mọc cánh cũng khó thoát.
Dẫu có kẻ may mắn trốn thoát khỏi cửa ải, cũng nhanh chóng bị vô số binh mã truy đuổi theo sau vây bắt, áp giải về kinh.
Nhưng những quan lớn quyền quý bị bắt giải về kinh cũng được xử trí theo ba cách khác nhau.
Một là cả nhà bị áp giải thẳng đến pháp trường, hành hình ngay tức khắc; hai là như Lưu Chỉ huy sứ của Ngũ Thành Binh Mã Ty, cả nhà bị tống vào đại lao; loại cuối cùng thì như nàng và Lộc Hành Ngọc, bị đưa trả về nhà, không được phép ra ngoài.
Đây cũng là lý do khiến Trần Kim Chiêu mơ hồ cảm thấy lần này sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Muốn giết thì đã giết từ lâu, cớ gì phải đợi đến hôm nay? Nếu hôm đó đã thả họ về nhà, phải chăng điều đó có nghĩa là nhóm cựu thần như họ thuộc diện được vô tội phóng thích?
Nàng nói sơ qua ý nghĩ này cho Lộc Hành Ngọc nghe. Hắn ngẫm nghĩ một lát cũng thấy có vài phần đúng. Nét u sầu vẫn vương trên mày mắt cũng vơi đi ít nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
