Trần Như cúi đầu nhìn bóng người trong chum nước, hồn vía lập tức bay mất ba phần.
Trong nước là một phụ nhân mặt đầy nếp nhăn, tóc búi lên bằng một cây trâm gỗ, trên người mặc bộ y phục cổ đại xám xịt bằng vải thô. Bà lại cúi xuống nhìn đôi tay thô ráp, gầy guộc của mình, cứng họng chẳng biết nói gì.
Mẹ kiếp, nguyên chủ trông thế này sao? Xấu đến vậy mà nguyên chủ Từ lão đầu vẫn xuống tay được, còn sinh nhiều con đến thế? Khẩu vị đúng là chẳng kén chút nào.
Không phải, với cái mặt này bà còn ra ngoài gặp người thế nào? Chắc dọa trẻ con khóc mất. Rõ ràng mới ba mươi lăm tuổi, vậy mà gương mặt còn già hơn lúc bà năm mươi ba. Nguyên chủ chăm sóc bản thân cũng tệ quá rồi.
Không biết lão Từ nhìn cái mặt này chịu đựng kiểu gì, chẳng lẽ đối diện với bà vẫn ăn cơm ngon được?
“Sao thế? Sao thế? Khó chịu ở đâu à? Để tôi múc nước, bà sang bên kia ngồi đi.” Lão Từ vội chạy tới, nhận cái chậu gỗ trong tay bà.
Trần Như muốn khóc mà không có nước mắt. Trước kia bà cũng là một người phụ nữ thanh tú đàng hoàng đấy nhé. Chênh lệch lớn thế này, bà thật sự không chịu nổi.
“Rốt cuộc sao vậy?”
“Tôi… bà ấy… sao có thể vừa già vừa xấu thế này.” Trần Như thật sự bị chính gương mặt hiện tại làm cho muốn khóc. Bảo bà mang cái mặt này sống cả đời thì sống kiểu gì đây?
Lão Từ thở phào thật mạnh. Ông còn tưởng đầu bà lại đau, dọa ông hết hồn. Đập đầu mạnh như vậy, ông thật sự sợ bà bị chấn động não.
“Không sao. Đợi chúng ta có bạc rồi, chăm sóc một thời gian sẽ đẹp lại. Người đẹp vì lụa, ngựa đẹp vì yên. Dáng vẻ bên ngoài chỉ là chuyện nhỏ, bà vẫn còn trẻ, hiện giờ chẳng qua vì lao lực lâu ngày, ăn uống thiếu thốn nên quá gầy.
Người gầy quá thì nếp nhăn đương nhiên nhiều. Bà nhìn tôi xem, nếp trên mặt cũng đủ cán mì rồi. Đừng buồn nữa. Sau này tôi làm cho bà mấy loại mặt nạ Trung dược, ngày nào cũng đắp.”
Biết bạn già yêu đẹp, lão Từ kiên nhẫn dỗ dành. Người nhà họ Từ nghe tiếng Trần Như hét lúc nãy chạy tới cũng không dám đứng quá gần. Không biết cha chồng và mẹ chồng nói gì với nhau, chỉ thấy bà lúc khóc lúc cười, ai nấy đều ngơ ngác. Cha chồng còn biết dỗ người ư? Bao nhiêu năm nay đây đúng là lần đầu họ nhìn thấy, thật sự quá lạ đời!
Trần Như cuối cùng cũng được dỗ nguôi. Đúng vậy, trẻ tuổi chính là vốn liếng lớn nhất. Có lẽ với người khác thì bà đã già, nhưng so với chính mình kiếp trước vẫn còn trẻ hơn rất nhiều.
Sau này bớt làm việc, bớt nhọc lòng, ăn ngon uống đủ, kiểu gì bà cũng có thể dưỡng thành một lão thái thái đẹp đẽ, tao nhã.
“Tức phụ lão đại, trứng gà thu được mỗi ngày đều mang vào phòng ta.” Bàn tay Hàn thị đang xách giỏ trứng lập tức khựng lại.
“Còn nữa, mỗi sáng luộc hai quả, buổi tối hấp hai bát trứng. Ta với cha các ngươi bị thương nặng, không bồi bổ thì không được.”
Tay Hàn thị suýt không giữ nổi cái giỏ. Cha chồng với mẹ chồng một ngày muốn ăn bốn quả trứng, bốn quả cơ đấy!
“Con cũng muốn ăn trứng, con cũng muốn!” Thằng nhóc bên cạnh lập tức không chịu. Tối qua nó đã không được ăn, bây giờ hai đồ già không chết còn đòi ăn nữa, nó cũng muốn!
“Nương, người với cha một ngày ăn bốn quả trứng?” Từ lão tam không dám tin, bật miệng chất vấn.
“Sao lại không được ăn?” Trần Như lạnh lùng quét mắt qua từng người trong sân. “Các ngươi đều cảm thấy ta với cha các ngươi không xứng ăn trứng, đáng đời bệnh chết phải không?”
Nhìn xem, nhìn xem, nguyên chủ nuôi ra toàn thứ gì thế này. Không biết bà ấy mù mắt hay mù lòng, sống bao nhiêu năm mà chẳng phát hiện bản tính của bọn chúng.
“Không phải đâu nương.” Từ lão tam lập tức cười lấy lòng, vẻ mặt vô tội. “Con chỉ thấy mọi người đều nên được ăn. Nhà mình mỗi ngày có tám quả trứng mà. Con với lão tứ còn đang lớn, con của đại ca nhị ca cũng đang lớn.”
Từ lão tứ thấy tam ca nói chẳng sai chút nào, lập tức gật đầu theo. Vì đại ca, bọn họ đã chịu không biết bao nhiêu thiệt thòi, chẳng lẽ đến một quả trứng cũng phải tiếp tục nhường?
Hàn thị sững người. Nếu cả nhà đều ăn thì sao được? Đương gia còn phải dựa vào tiền bán trứng để mua bút mực giấy nghiên.
“Muốn ăn trứng cũng được.”
Cả nhà lập tức mắt sáng rực nhìn Trần Như, chỉ có Hàn thị là mặt đầy tức giận. Trứng này đều là của nhà nàng, tất cả đều phải dành cho nhà nàng mới đúng.
“Các ngươi tự mua gà con về nuôi. Ai nuôi lớn, trứng gà đẻ ra thuộc về người đó.”
Khâu thị kinh hỉ nhìn mẹ chồng. Thật sự có thể tự nuôi rồi tự ăn sao? Ánh mắt Từ lão nhị lại chẳng dao động chút nào. Đừng ngây thơ, nghe lời lão nương mới dễ rơi vào hố. Đợi gà nuôi lớn, khéo lại biến thành của chung trong nhà.
Huống chi bọn họ lấy đâu ra bạc mua gà con.
“Nương, người trêu chúng con đấy à? Bây giờ lấy đâu ra gà con mà mua?”
Có trêu các ngươi thì sao? “Tức phụ lão đại, đưa cho nhị đệ muội ngươi hai quả trứng, còn lại mang hết vào phòng ta.”
Hàn thị không dám thật sự chống lời mẹ chồng. Dù sao bối phận đè ở đó, lại có cả nhà nhìn. Nàng chỉ đành miễn cưỡng đưa hai quả trứng cho Khâu thị rồi kéo nhi tử đang bĩu môi, sắp khóc sắp quậy đi mất.
“Tối qua nương đã nói với con thế nào, con quên rồi à?”
“Có được không?”
“Mấy hôm nay nãi của con đập đầu đến hỏng óc rồi, đừng chọc bà ấy. Đợi cha con trở về sẽ ổn.”
“Bao giờ cha về?” Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn mẹ. Cha đã dặn phải nghe lời nương, nó thật sự rất nghe, nương nói gì nó đều nhớ.
“Đợi học đường nghỉ.” Hàn thị vào phòng đặt giỏ trứng xuống rồi đi ngay. Trong căn phòng rách này chẳng có thứ gì đáng giá, nàng biết rõ.
Lần trước tiền học của đương gia đã phải vay gần một nửa. Nhà đang nợ bao nhiêu bạc, hai vợ chồng họ chưa từng hỏi. Dù sao cũng không liên quan đến họ. Sinh con thì vốn phải nuôi con, đó đều là việc cha mẹ nên làm. Bạc do cha mẹ vay thì đương nhiên cha mẹ tự trả.
Không trả nổi thì bán ruộng. Hai vợ chồng nàng đã muốn bán ruộng trong nhà từ lâu. Bán đi lấy tiền mua một căn nhà trong huyện, nàng cũng không cần ngày nào cũng sống chung với đám người ở quê này, nhìn thôi đã bực.
Lúc hai mẹ con đi ra, bữa sáng đã dọn lên bàn. Trần Như chia phần cho từng người. Trứng vẫn đang luộc trong nồi, dù sao cũng chẳng có phần của bọn họ, khỏi mong ngóng.
Trứng chín, bà đưa một quả cho lão Từ. Mấy đứa trẻ đứng quanh nhìn chằm chằm, nước miếng chảy ròng ròng, Trần Như cứ coi như không nhìn thấy.
Con ai người ấy nuôi. Không phải trách nhiệm của bà thì đừng hòng đẩy lên vai bà.
“Gia gia, con muốn ăn trứng. Chia cho con nửa quả được không?”
Lão Từ không trả lời.
Cả bàn đều nhìn chằm chằm quả trứng trong tay ông. Trông vào lão nương là vô vọng rồi. Trước giờ cha là người thật thà, lại mềm lòng, xem ra chỉ có thể trông cậy vào ông.
Lão Từ bóc vỏ trứng, trước ánh mắt chăm chú của cả nhà, há miệng nhét nguyên quả vào. Trứng gà nuôi nhà vốn nhỏ, đừng nói một quả, hai quả một lúc ông cũng nhét được.
“Oa oa oa…”
Trứng hết rồi, lòng đứa trẻ cũng tan nát. Từ Hữu Vi khóc đến xé gan xé ruột.
Hàn thị tức đến suýt nghẹn hơi. Một ngụm nuốt nguyên quả trứng, sao không nghẹn chết ông luôn đi!
“Ông bà các con đã ngần này tuổi rồi, còn ăn được bao nhiêu năm nữa? Các con đều còn trẻ, sau này có khối cơ hội ăn đồ ngon.”
Nói xong, Trần Như còn đưa tay lau khóe mắt, tự cảm động vì lời mình. Sống uổng mấy chục năm rồi, lần này đương nhiên phải ăn ngon uống tốt, sống cho tử tế.
Mọi người trên bàn đều nghẹn lời. Câu này đúng là chẳng sai.
Khâu thị thậm chí còn đỏ mắt: “Cha nương vẫn còn trẻ, nhất định còn ăn được rất nhiều năm. Sau này ngày nào con cũng làm trứng cho hai người.”
Từ lão nhị gật đầu thật mạnh. Cha nương quả thật chẳng dễ dàng, những năm qua họ vất vả thế nào hắn đều nhìn thấy. Chỉ tiếc rằng họ làm quần quật như vậy, phần lớn cũng chẳng phải vì hắn.
Bây giờ hai người nghĩ thông, chịu đối tốt với chính mình, hắn thật lòng thấy mừng. Dù sao cũng tốt hơn để tất cả đều rơi vào tay đại ca.
“Lão nhị, lão tam, lão tứ, lát nữa mấy đứa ra ruộng làm việc. Tưới nước, nhổ cỏ cho cẩn thận. Sắp đến vụ thu hoạch rồi, không được qua loa.”
Từ lão nhị gật đầu. Vụ thu hoạch liên quan đến cái bụng của cả nhà, tuyệt đối không thể sơ suất.
Hai đứa còn lại lại có vẻ chẳng để tâm. Dù sao ra ruộng chúng cũng chỉ lượn lờ cho có, người thật sự dốc sức luôn là nhị ca.
Lão Từ phân công xong việc ngoài ruộng, Trần Như cũng bắt đầu nói đến việc trong nhà.
“Tức phụ lão đại, lát nữa ngươi đi cắt cỏ heo. Sau này gà với heo trong nhà giao cho ngươi nuôi. Khâu thị ở nhà trông trẻ, nấu cơm, giặt giũ.”
Bởi Đại Bảo làm ầm ĩ quá lâu, sáng nay nó và mẹ ruột chẳng ăn được bao nhiêu thì bữa cơm đã kết thúc. Xong rồi, cả ngày chắc phải chịu đói, bữa kế tiếp tận tối mới có.
Bây giờ lại còn bắt nàng đi cắt cỏ heo. Từ sau khi gả vào nhà này, nàng có từng cắt cỏ heo nữa đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)