Người bước vào là Từ lão tam. “Có chuyện gì?”
Nhìn hắn cứ vò góc áo, muốn nói lại thôi là biết chẳng có chuyện tốt.
“Nương, chuyện của con với Thanh Nhi …”
“Năm trăm văn nhà nàng ta đòi, chúng ta không có.”
Từ lão tam cuống lên. “Sao lại không có? Đợi thu hoạch mùa thu xong bán lương thực đi chẳng phải sẽ có sao?”
“Ngươi có biết nhà mình còn nợ bao nhiêu không?”
“Đó là nợ vì đại ca. Nương, bạc là của cả nhà, người không thể chỉ tiêu hết lên người đại ca chứ?” Từ lão tam cứng cổ. Thanh Nhi nói nếu hắn còn không tới hỏi cưới thì nhà nàng sẽ gả nàng cho người khác.
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
“Con chỉ muốn cưới một tức phụ, đâu có quá đáng?”
“Không quá đáng. Nhưng ngươi hỏi xem nhà ai cưới tức phụ mà sính lễ tận năm trăm văn? Muốn cưới Hạ Thanh Nhi thì được, nhưng nhà không lấy ra nổi sính lễ.”
Từ lão tam tức tối. Không có bạc, cha của Thanh Nhi chịu gả nàng cho hắn mới lạ. “Nương, cả đời con chỉ xin người khoản bạc này một lần, cũng không được sao?”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhìn hai người như nhìn kẻ thù.
nguyên chủ Trần thị trước kia mù thật sao? Hận ý rõ ràng đến thế mà chẳng nhìn ra, đã vậy về già còn sống cùng hắn.
“Bịch” một tiếng, Từ lão tam quỳ xuống đất, vẻ mặt bướng bỉnh, rõ ràng nếu không đồng ý thì hắn sẽ không đứng lên.
Hai vợ chồng già nhìn nhau. “Ngươi thật sự nhất định phải cưới Hạ Thanh Nhi ?”
Từ lão tam gật đầu chắc nịch. Trong thôn chỉ có Thanh Nhi đẹp nhất, dáng người cũng đẹp nhất, không cưới nàng thì cưới ai?
“Ngươi biết tình hình nhà mình bây giờ rồi. Cưới tức phụ không chỉ cần năm trăm văn sính lễ, còn phải làm tiệc. Hiện giờ nhà mình đâu cưới nổi.”
“Thu hoạch mùa thu xong bán lương thực là đủ bạc.” Hắn đã nhắm vào số lương thực vụ thu. Còn tiền học của đại ca sau năm mới thì liên quan gì đến hắn? Chỉ cần hắn cưới được tức phụ là được.
“Bán hết rồi cả nhà uống gió mà sống, chỉ để cưới tức phụ cho ngươi?”
Từ lão tam im lặng, vẫn quỳ thẳng lưng.
Một lúc lâu sau, Trần Như thở dài thật sâu. “Haiz, thôi vậy. Các ngươi lớn rồi, ai cũng có suy nghĩ riêng. Ngươi muốn cưới Hạ Thanh Nhi , ta có một cách, xem ngươi có chịu không?”
“Nương nói đi?”
“Bạc thành thân tính vào khoản nợ của cả nhà. Đại ca ngươi với ngươi thành thân đã tiêu bao nhiêu thì bù cho lão nhị và lão tứ từng ấy. Sau khi ngươi thành thân lập tức chia nhà, nợ trong nhà để bốn huynh đệ các ngươi gánh.” Bốn đứa con trai cưới vợ đều được chi bằng nhau, như vậy chẳng ai có lý do bất mãn.
Nghĩ một chút, bà lại sợ chúng nó quỵt nợ. “Lúc chia nhà phải trả sạch khoản bạc còn nợ. Không có bạc thì bán một mẫu ruộng lấy tiền trả.”
Từ lão tam không ngờ nương sẽ nhắc tới chuyện chia nhà. Sao cha nương có thể chịu chia nhà? Nếu chia thật, đại ca chắc chắn không thể tiếp tục đọc sách.
Nhưng với hắn, chia nhà chỉ có lợi chứ chẳng có hại. Hắn có một thân sức lực, trong nhà lại có Thanh Nhi quán xuyến, cuộc sống chắc chắn sẽ càng ngày càng khá.
Nếu không chia, đại ca chính là cái hố không đáy, bọn hắn kiếm được bao nhiêu cũng không đủ cho hắn tiêu.
“Nương, người nói thật sao? Con thành thân xong là chia nhà?”
Hai vợ chồng đều nhìn thấy sự phấn khích và dã tâm trong mắt Từ lão tam. Ừ, đời trước lão tam sống cũng coi như được, nhưng cũng chỉ là đủ sống mà thôi, vẫn dựa trời ăn cơm, bới đất kiếm ăn.
Quan trọng nhất là ai dưỡng lão thì bạc trong tay hai người cũng sẽ thuộc về người đó.
“Con muốn phụng dưỡng cha nương. Thanh Nhi vừa vào cửa chắc chắn cũng muốn hiếu kính hai người. Hay cha nương theo con?”
Thôi đi. Theo hắn để chết đói hay chết rét?
“Chúng ta tính trước hết chia ba huynh đệ các ngươi ra ngoài, tạm thời dẫn lão tứ sống cùng. Nhưng lúc chia thì phần của bốn đứa đều chia riêng, như vậy mới công bằng. Còn ai dưỡng lão, đợi tiểu tứ thành thân rồi tính.”
“Dù sao ta với cha các ngươi còn làm được mấy năm, tiểu tứ cũng làm được. Hơn nữa đến lúc chúng ta không làm nổi, các ngươi cũng phải giúp một tay. Chẳng lẽ chỉ vì chưa quyết định ai dưỡng lão mà các ngươi mặc kệ cha nương hết sao?”
“Không đâu, không đâu. Sau này cha nương có việc gì cứ gọi con một tiếng.” Từ lão tam đảo mắt lên xuống. Bây giờ chưa quyết định ai dưỡng lão, chẳng qua là muốn giữ ruộng trong tay để bắt bọn hắn lấy lòng. Hai người già quả nhiên gian xảo.
“Nương, đại ca biết chuyện này chưa?”
“Chưa. Ta định đợi thu hoạch mùa thu xong, ngươi thành thân rồi mới nói.”
Nương đúng là khôn như khỉ. Bây giờ mà nói chia nhà, đại ca chắc chắn không chịu làm việc, chuyện thành thân của hắn có khi cũng hỏng. Đợi đại ca làm xong việc, hắn cưới vợ rồi, mọi chuyện đã thành định cục, đến lúc chia nhà đại ca có thiệt cũng chỉ có thể nuốt xuống.
“Đại ca có đồng ý không?”
“Nhà có chia hay không là ta với cha ngươi quyết. Từ bao giờ nhà mình tới lượt đại ca ngươi làm chủ?”
“Nương nói rất đúng, con nghe người hết.”
Từ lão tam không biết vì sao cha nương đột nhiên thu lại sự yêu thương dành cho đại ca, hắn cũng chẳng muốn biết.
Cho dù lúc đó hai người nghe thấy bọn hắn đều không muốn cứu thì sao? Dù gì bây giờ chia nhà, người chịu thiệt cũng không phải hắn. Nếu đại ca tiếp tục đọc sách, nhà này có khi chỉ còn cách bán ruộng để cung hắn.
Bây giờ chia đúng lúc nhất, lại còn giúp hắn cưới được tức phụ mình thích. Nghĩ tới Hạ Thanh Nhi , lòng Từ lão tam ngứa ngáy như bị mèo cào, hận không thể lập tức trèo tường sang nhà họ Hạ báo tin vui cho Thanh Nhi .
“Chuyện này đại ca, nhị ca và tứ đệ ngươi đều chưa biết. Chúng ta cũng chỉ vì ngươi muốn cưới Hạ Thanh Nhi nên mới tạm thời quyết định. Ngươi giữ kín miệng trước.”
“Dạ, con đều nghe cha nương.” Cha nương lại là vì chuyện hắn cưới Thanh Nhi mà tạm thời quyết định chia nhà. Xem ra hiện giờ người cha nương coi trọng là hắn. Vậy sau khi chia nhà, ruộng của hai người sau này chẳng phải cũng sẽ là của hắn sao?
Đêm nay chuyến này quả thật không uổng. Từ lão tam vui đến mức bước chân cũng lâng lâng.
Sau này hắn sẽ là đứa con được cưng chiều nhất, lại giàu nhất nhà họ Từ.
“Từ lão tam trông tinh ranh hơn Từ lão đại, bàn tính trong đầu gảy lách cách.”
“Bà cũng nhận ra à? Trong nhà này, đứa biết tính toán nhất chính là nó. Còn lão đại tối nay nhìn qua thì là kiểu người cực kỳ tự phụ, tự cao. Chắc đọc sách nhiều quá, đầu óc ngấm nước rồi, bày cái giá cũng lớn lắm.”
Trần Như ghét nhất loại người chỉ biết vài chữ đã cho rằng mình cao hơn người khác. Hắn rốt cuộc có gì đáng vênh váo? Ăn bám cha mẹ chưa đủ, còn ăn bám cả huynh đệ.
“Thời buổi này người biết chữ ít, ai nấy gần như đều mù chữ, mọi người kính trọng người đọc sách, vì thế cảm giác hơn người của lão đại đương nhiên cũng sinh ra.” Bởi vậy, hắn quanh năm không xuống ruộng mà trong thôn thật sự chẳng có mấy người nói lời ra tiếng vào, ai cũng cảm thấy người đọc sách đúng là không cần xuống ruộng làm việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



