Khó khăn lắm mới chịu đựng qua năm phút gian nan kia, Tô Diên mỉm cười rời khỏi sân khấu dưới một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Thông qua từng bước đi hỗn độn, có thể nhìn ra cô cũng không bình tĩnh như mặt ngoài.
Trở lại hậu trường, mọi người vây quanh lại đây. Thẩm Tình trêu ghẹo cô: “Mấy lời cô vừa nói chúng tôi nghe hết rồi! Hóa ra cô với anh ta là thanh mai trúc mã, tình yêu hiểu tận gốc rễ của nhau thật khiến người ta hâm mộ.”
“Thanh niên trí thức Tô, cô nói chi tiết hơn cho chúng tôi nghe được không?”
Lúc này Tô Diên cười cực kỳ miễn cưỡng, quả thực là khổ mà không nói nên lời.
Sớm biết như thế cô sẽ không tham gia Đại liên hoan Quân đội.
Nữ chủ nhiệm không nhìn ra sự khác thường của cô, tiến lên trước tranh công: “Chuyện này cô phải cảm ơn tôi đấy nhé! Là tôi đưa ra kiến nghị mới có phân đoạn phỏng vấn này. Giờ đây mọi người đều biết người yêu của cô tên là Phó Mặc Bạch, không chừng sau này cậu ta ở quân khu phía nam còn có thể nhận được sự ưu ái của lãnh đạo nữa.”
“Nội dung phỏng vấn sẽ bị truyền đến quân khu phía nam á?” Tô Diên kinh sợ, trán toát mồ hôi lạnh.
Nữ chủ nhiệm cho rằng cô thẹn thùng, vỗ bả vai cô an ủi: “Tôi chỉ nói có khả năng này thôi, đừng sợ, đây là chuyện vui, có gì mà không thể để người khác biết?”
“Vẫn nên khiêm tốn thì tốt hơn.”
Chỉ cần đừng truyền đến quân khu phía nam là được.
Tô Diên thầm thở phào, thật sự không dám tưởng tượng nếu để Phó Mặc Bạch biết chuyện này, anh sẽ có vẻ mặt thế nào nữa.
Có lẽ sẽ lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, rồi ra dáng ông cụ non giáo dục cô một trận.
Buổi diễn bên ngoài vẫn còn tiếp tục, hậu trường người đến người đi, vô cùng bận rộn.
Nhiệm vụ của họ đã hoàn thành, ở lại chỉ biết gây trở ngại cho người khác. Nữ chủ nhiệm đề nghị đưa mọi người đến tòa nhà bách hóa đi dạo.
Nghĩ đến còn bút máy cần sửa, Tô Diên là người đầu tiên tỏ vẻ đồng ý, những người khác cũng hưng phấn gật đầu.
Bỗng nhiên có một người lính đi về phía họ, cuối cùng dừng ở trước mặt Tô Diên, lễ phép hỏi: “Chào đồng chí, doanh trưởng của chúng tôi muốn gặp cô.”
“Gặp tôi?” Tô Diên hơi sững người, trong trí nhớ cô không quen biết doanh trưởng gì cả.
“Anh chắc chứ?”
“Vâng, chắc chắn là cô.”
Người lính một thân chính khí, khiến người ta tin tưởng.
Tô Diên ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Người đó ở đâu?”
“Ở ngay sân sau.”
Sân là khu vực công cộng, thấy không có điều gì nguy hiểm, Tô Diên nói vài câu với nữ chủ nhiệm rồi đi theo cậu ta rời khỏi hậu trường.
Băng qua hành lang dài, người lính dừng bước, chỉ vào núi giả cách đó không xa nói: “Doanh trưởng của chúng tôi ở ngay đó, cô mau qua đi.”
Nói xong còn cười tủm tỉm nhìn cô, thoạt trông rất khó hiểu.
Tô Diên bất giác hơi nắm chặt hai tay, đi về phía bên kia núi giả, trong lòng đã ôn tập các chiêu thức quyền cước quân đội cơ bản lại một lần.
Càng đến gần, không hiểu sao trái tim cô càng đập nhanh hơn. Rất nhanh cô thấy sau núi giả lộ ra một góc áo quân phục màu xanh lục, thật cẩn thận hỏi: “Chào anh, anh muốn tìm tôi đúng không?”
Ngay giây sau, bóng người mặc quân trang ấy bước ra khỏi núi giả, bước chân kiên nghị có lực, bóng người cao to có vẻ vô cùng thẳng thớm dưới ánh mặt trời.
Tô Diên trợn to hai mắt, khó tin đứng đơ tại chỗ.
“Sao anh lại ở đây?”
Phó Mặc Bạch nhìn phản ứng của cô, không kiềm được khẽ nhếch môi, như tòa núi băng bị hòa tan, trở nên chan hòa ấm áp.
Anh tiến lên một bước, mặt đối mặt với cô.
Khẽ giọng nói: “Nếu anh không đến thì sao biết mình có thêm một vị hôn thê chứ?”
“??”
Tô Diên nhìn đôi mắt chứa ý cười của anh, chỉ ước mình có thể ngất ngay tại chỗ, rồi lại chưa bỏ cuộc hỏi: “Khi nãy anh ở lễ đường?”
“Ừm, cũng nghe thấy hết lời em nói.”
Hấp hối giãy giụa đã vô dụng, Tô Diên lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng giải thích: “Lúc trước khi xuống nông thôn có nói dối một lần, sau này lời nói dối càng lúc càng lớn, kết quả là xảy ra chuyện trên sân khấu hôm nay… Anh đừng có giận nhé, em sẽ giải thích rõ với mọi người, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến nhân duyên sau này của anh.”
Nhìn bộ dạng cụp mi rũ mắt của cô, trong lòng Phó Mặc Bạch nổi lên thương tiếc: “Thôi bỏ đi, với quan hệ giữa chúng ta không cần thiết giải thích với người khác. Anh cũng không có nhân duyên để bị em ảnh hưởng.”
Nhớ đến lời đồn Tiêu Kỳ từng nhắc đến, cô làm bộ nhẹ nhàng bâng quơ hỏi: “Anh ở phương nam chưa từng thích cô gái nào sao?”
“Không có, nhưng phương bắc thì có một người.”
Nghe anh trả lời, sắc mặt Tô Diên tối sầm lại: “Vậy ư? Em có biết người đó không?”
Phó Mặc Bạch xem phản ứng của cô trong mắt, từng câu từng chữ, cố tình thả chạm tốc độ nói: “Anh nghe Tôn Tiểu Hổ nói, hôm nọ có người bày tỏ tình cảm với anh ở trước mặt Tiêu Kỳ, nói rằng… người đó thích anh, cả đời này chỉ thích anh.”
Tô Diên càng nghe càng thấy không đúng, bỗng nhớ ra đây là lời mình từng nói, vội nhón mũi chân, duỗi tay che miệng anh lại: “Anh đừng nghe cậu ấy nói bừa, mấy lời đó là giả!”
Lòng bàn tay mềm mịn chạm vào đôi môi anh, Phó Mặc Bạch ngửi được hương thơm thoang thoảng, vành tai dần đỏ lên, hắng giọng một tiếng nói sang chuyện khác: “Đói bụng chưa? Anh dẫn em đi ăn cơm.”
Cú xoay chuyển quá nhanh, Tô Diên hơi không theo kịp, thế là ngẩng đầu nói: “Rốt cuộc anh có tin lời giải thích vừa rồi không?”
Người đàn ông chỉ chỉ vào miệng bị che lại, ánh mắt lộ vẻ bất đắc dĩ.
Tô Diên thấy vậy nhanh chóng buông tay ra, khuôn mặt cô đỏ ửng, cũng rủ mắt xuống nói: “Bỏ đi, dù sao đó là giả, anh đừng tin.”
Sợ dọa cô chạy, Phó Mặc Bạch thấp giọng nói “Ừm”.
Một sợi dây ám muội quẩn quanh giữa hai người, anh cố gắng đè nén tình cảm của mình, hỏi tiếp: “Lâu rồi không gặp anh, em không ngẩng đầu lên nhìn anh sao?”
Tô Diên nhanh chóng nước mắt, đối diện với cặp mắt phượng đen láy kia, cũng nghe anh nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
“Chi bằng ngày mai hẵng ăn, hôm nay em còn có việc.”
Cô cần phải bình tĩnh một chút, tiêu hóa xong cái tình huống rắc rối phức tạp này.
Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Phó Mặc Bạch hiểu rất rõ cô đang nghĩ gì, vì thế gật đầu nói “Được”, cũng đưa cách thức liên lạc của mình cho cô.
“Sao anh lại đến thành phố Thanh Sơn? Chẳng phải nên ở lại Bắc Kinh ư?”
Thấy vẻ mặt quan tâm của cô, tâm trạng anh cũng sung sướng theo: “Xem ra em rất quan tâm hướng đi của anh. Nhưng tin tức có sai sót, cấp trên điều anh đến đây, phỏng chừng phải vài năm sau mới về thủ đô được.”
Tô Diên tiếc hận thay anh, sắc mặt không vui.
Phó Mặc Bạch đưa cho cô một viên kẹo sô-cô-la nhân rượu, tựa như năm đó, dịu dàng nói: “Đừng buồn, ở đây khá tốt, anh rất thích.”
Cô nhận lấy kẹo, nghĩ đến đủ chuyện quá khứ, cuối cùng cũng nở nụ cười: “Với tình cảm của hai ta, em cũng sẽ ở đây đợi anh.”
Đợi anh tựa như lúc nhỏ.
Phó Mặc Bạch bình tĩnh nhìn cô, yên lặng coi nó thành một lời thề khác.
Hai người đã lâu không gặp, ngoại trừ sự ăn ý của bao năm qua còn có thêm một điều gì đó mà họ không thấy rõ.
Tô Diên bị anh nhìn chằm chằm đến tai đỏ ửng, mất tự nhiên quay mặt đi.
Đúng lúc này từ xa truyền đến một loạt tiếng bước chân, mơ hồ còn nghe được tiếng cười nói của đám người Thẩm Tình.
Tô Diên từ trong ngượng ngùng lấy lại tinh thần, trái tim rung lên dữ dội, vội đẩy Phó Mặc Bạch ra đằng sau núi giả. Nhưng dáng người của người đàn ông quá lớn quá rắn chắc, căn bản không đẩy nổi.
“Em sao vậy?”
“Mau tránh đi! Bạn em sắp tới!”
“?”
Sao hành động này trông cứ kỳ kỳ thế nào, Phó Mặc Bạch nhướng mày hỏi: “Sao lại tránh?”
Tô Diên nhanh chóng giải thích: “Ai cũng biết người yêu em tên Phó Mặc Bạch, nếu thấy anh thì xem như chứng thực mối quan hệ giữa hai ta, sau này muốn đổi ý cũng không được nữa. Để tránh phiền phức, tốt nhất đừng để người khác biết.”
“Em muốn đổi ý?”
“Gì chứ? Anh mau vào đi thôi.”
Tô Diên như kiến bò trên chảo nóng, chỉ lo đẩy người, mãi đến khi Phó Mặc Bạch hoàn toàn biến mất trong tầm nhìn cô mới thấy yên tâm.
Vừa vặn, nhóm người Thẩm Tình cũng đến gần.
“Diên Diên, ai tìm cô mà nói chuyện nguyên buổi trời vậy? Người kia đâu?”
Tô Diên vô thức tiến về phía trước dùng thân thể che đậy núi giả, thấp thỏm cười nói: “Đó là họ hàng của mẹ nuôi tôi, bà ấy nhờ người ta đưa cho tôi ít đồ.”
Mọi người không nghĩ nhiều, một lòng nhớ thương chuyện đi đến tòa nhà bách hóa, cô vội vàng dụ bọn họ rời đi, không hề trì hoãn chút nào.
Mà ở sau núi giả, Phó Mặc Bạch cười khẽ, nghĩ thầm: Cô trưởng thành thật rồi, đến cả nói dối cũng trở nên trôi chảy như vậy.
*
Hôm nay là ngày Quốc khánh, mỗi đơn vị đều nghỉ.
Người trong tòa nhà bách hóa rất nhiều, Tô Diên đi dạo mà mất hồn mất vía. Thẩm Tình kéo cánh tay cô, hỏi: “Từ lúc ra khỏi cung văn hoá đến giờ cô cứ ngơ ra miết, nói thử nguyên nhân với tôi xem?”
Tô Diên nào dám nói thật, lại rất muốn biết đáp án nên nửa thật nửa giả nói: “Tôi có một người bà con, bởi vì nói dối mà cô ấy làm liên lụy đến bạn bè, theo cô nên làm sao bây giờ?”
“Liên lụy thế nào? Đi tù hở?”
“… Cũng không đến mức đó, là có chút ảnh hưởng đến thanh danh của anh ấy. Có lẽ… sẽ liên lụy khiến anh ấy không cưới được vợ.”
Nói xong lời cuối cùng, Tô Diên vô cùng chột dạ.
“Trước tiên cô nói thử xem, hai người họ cùng phái hay khác phái?”
“Khác phái.”
Nghe thấy đáp án này, Thẩm Tình lập tức hứng thú: “Là khác phái thì dễ rồi! Người ta không cưới được vợ, người bà con của cô liền lấy thân báo đáp là xong ~”
Tô Diên hơi khựng bước, nhớ đến mấy lời nói vui đùa của Phó Mặc Bạch thì không khỏi đỏ mặt.
“Ngoại trừ lấy thân báo đáp ra còn cách nào khác không?”
“Vậy cho anh ta một khoản tiền bồi thường cưới vợ, đoán chừng sẽ khiến anh ta mừng như điên.”
Tuy nhà họ Phó đã dần suy tàn nhưng của cải vẫn phong phú. Tô Diên cảm thấy cách này cũng không ổn.
“Còn cách khác nữa không?”
Cái này không được cái kia không được, Thẩm Tình dần dần nổi nóng: “Nếu hai chuyện đó đều không làm được, chỉ có thể chứng tỏ người bà con đó của cô không thành tâm, người đàn ông kia đụng phải cô ta thì đúng là xui xẻo.”
“…”
Tô Diên muốn nói lại thôi, sắp nghẹn đến chết luôn rồi.
*
Trước đó trưởng thôn đã đồng ý với mọi người, nếu hoàn thành nhiệm vụ có thể chơi thêm một ngày ở thành phố Thanh Sơn.
Bọn họ định đến ngày 3 tháng 10 mới về thôn.
Hôm nay là ngày 2, mấy người Thẩm Tình đến công viên chèo thuyền, Tô Diên lấy cớ sửa bút máy chuẩn bị đi tìm Phó Mặc Bạch.
Cô dựa theo địa chỉ anh cho tìm được một khu quân doanh nào đó, đứng đợi ngoài cửa rất lâu, cố chỉnh đốn lại tâm trạng mới nhờ người lính canh cổng vào thông báo.
Năm phút sau, Phó Mặc Bạch từ bên trong nhanh chóng bước ra, khuôn mặt tuấn tú kiên nghị phối hợp một thân quân trang biểu thị lực lưỡng không sao sánh kịp.
Một người ưu tú như vậy, thế mà đã hai mươi lăm tuổi còn chưa từng yêu ai.
Tô Diên nhìn anh, bỗng nhiên nhớ đến lời nói của một người bạn thuở nhỏ: Gương mặt của Phó Mặc Bạch cực có tính chất lừa gạt, trông thì đường đường chính chính, thực tế lại là một chú sói hung tợn. Nếu kẻ nào dám trêu chọc anh chắc chắn không có kết cục tốt.
Hiện giờ cô trêu chọc anh. Nhưng Tô Diên tin rằng với tình cảm nhiều năm của hai người, anh sẽ không làm vậy với cô.
Gió tháng 10 nhẹ nhàng thổi qua.
Khi Phó Mặc Bạch đến gần, điều anh nhìn thấy là dáng vẻ đắm chìm trong suy nghĩ của cô.
Anh đứng yên trước mặt cô, che đi không ít ánh mặt trời.
“Giờ chúng ta đi đâu?”
Tô Diên lấy lại tinh thần, móc chiếc bút máy từ trong túi xách ra.
“Em làm hỏng chiếc bút máy ông nội Phó tặng rồi, anh đi sửa nó cùng em đi.”
Phó Mặc Bạch nhìn chằm chằm chiếc bút kia, khẽ nuốt ực nước miếng.
Sau khi im lặng rất lâu, anh mới nói: “Không ngờ em còn giữ nó, nếu ông nội biết nhất định sẽ rất vui.”
Ông nội Phó đã qua đời năm năm trước, từ sau lúc ấy anh trở thành trẻ mồ côi. Có vài họ hàng ở Bắc Kinh nhưng không thể nào mang anh theo được.
Sợ cô đau khổ theo mình, Phó Mặc Bạch nhanh chóng ổn định cảm xúc, cầm lấy bút máy, thề thốt nói: “Anh biết một cửa hàng sửa bút máy có tay nghề không tệ, chúng ta đến chỗ đó sửa đi.”
“Ừm.” Tô Diên gật đầu, không khỏi hối hận nhất thời vô ý, khiến anh xúc cảnh sinh tình.
Kế đến Phó Mặc Bạch dẫn cô đi tới bên một chiếc xe jeep, cũng mở cửa xe bên ghế phụ ra, ý bảo cô lên xe.
Tô Diên đánh giá chiếc xe, cứ cảm thấy có hơi quen mắt.
“Xe này anh dùng à?”
“Ừm, quân khu phát cho.”
Suy xét đến xe jeep đều trông khá giống nhau nên cô không nghĩ nhiều nữa.
Chờ cô lên xe rồi, Phó Mặc Bạch ngồi vào ghế điều khiển, nhấn ga chạy thẳng đến cung thiếu nhi.
Trong xe, Tô Diên bắt đầu kể những chuyện thú vị ở thôn Bạch Vân và thư thông báo tuyển dụng trên trấn cho anh nghe, miệng vẫn luôn cười.
Phó Mặc Bạch lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt vốn sắc bén trở nên cực kỳ dịu dàng.
Thấy cô nói một lúc lâu chắc miệng cũng khô, anh không quên đưa bình nước qua cho cô: “Nước mới đấy, anh chưa từng uống.”
Tô Diên cầm lấy bình nước, có chút thẹn thùng.
Bình thường cô không nói nhiều như vậy, đều do Phó Mặc Bạch quá ít nói, cô chỉ biết một mình giữ bầu không khí.
Xe chạy không nhanh, hai người trò chuyện câu được câu không, tựa như thời gian trở về năm năm trước.
Bất tri bất giác đã đến cung thiếu nhi, Phó Mặc Bạch đậu xe jeep ở ven đường, sau đó mở cửa xe ghế phụ ra, nói: “Đi thôi, rẽ qua ngõ nhỏ kia là tới.”
Tô Diên ngước mắt nhìn sang bên đó, lại bắt đầu trêu đùa: “Anh không bán em đi đó chứ?”
“Không đâu, anh không nỡ.”
Không đợi Tô Diên kịp phản ứng, anh lại nói: “Vị hôn thê tốt như vậy thật sự rất khó tìm.”
“...”
Thấy anh cố tình trêu chọc mình, Tô Diên tức giận lườm anh một cái: “Em sai rồi không được sao? Anh đừng đề cập đến chuyện nói dối nữa được không?” Nhớ lại những gì mình đã làm, cô xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường.
Phó Mặc Bạch cười bất đắc dĩ, không trêu cô nữa.
Hai người sóng vai đi đến cửa hàng sửa bút, Tô Diên thấy anh không cần hỏi thăm người khác cũng tìm được đường, tò mò hỏi: “Sao anh biết chỗ này? Trước kia từng đến à?”
“Không, anh từng nghe chiến hữu nhắc đến.”
Tô Diên ngẩn người, lúc này mới nhớ ra trí nhớ của anh rất tốt, là một nhân tài hiếm gặp, cũng là sự kiêu ngạo của toàn bộ đại viện quân khu.
Không như cô, ngoại trừ bề ngoài tạm được, chưa từng ai khen cô ưu tú.
“Chúng ta vào thôi.” Phó Mặc Bạch gián đoạn suy nghĩ lung tung của cô.
Sau khi thấy thợ sửa bút, Tô Diên trịnh trọng đưa chiếc bút máy kia ra.
“Làm phiền chú sửa giúp cháu.”
Thợ sửa bút cầm lấy nó, vừa kiểm tra vừa khen: “Cô bảo quản nó rất tốt.”
Tô Diên nhìn chằm chằm chiếc bút, hỏi: “Nó còn sửa được không chú?”
“Không có vấn đề gì lớn, đổi ngòi bút là được.”
Nghe vậy cô hoàn toàn yên tâm.
Trong quá trình chờ đợi, Tô Diên sực nhớ ra điều gì: “Em nhớ ông nội Phó cũng cho anh một chiếc bút máy, nó đâu rồi?”
Trước ngực anh không gắn bút máy, Phó Mặc Bạch hơi tiếc nuối: “Ở ký túc xá, hôm nay anh không đem theo.”
Đàn ông độc thân chưa kết hôn trong bộ đội đều ở ký túc xá, anh thích yên tĩnh nên một mình độc chiếm một căn phòng.
Tô Diên rất tò mò, với hình tượng này của anh thì ký túc xá có xuất hiện thứ như vớ thúi hay không?
Nhưng cô không dám hỏi.
Chẳng mấy chốc bút máy đã được sửa xong.
Phó Mặc Bạch đề nghị đưa cô đi dạo một vòng quanh công viên khiến Tô Diên sợ tới mức từ chối ngay lập tức: “Thôi bỏ đi, hôm nay mấy người bạn của em cũng đến công viên, để lần sau chúng ta lại đến.”
Hành vi lén lút của hai người họ như mối quan hệ không thể đưa ra ánh sáng nào đó.
Phó Mặc Bạch hơi khó chịu, suy nghĩ một lát, quyết định đưa cô đi ăn đậu hủ thối.
Hai người đi vào một tiệm cơm, gọi hai đĩa sủi cảo nhân thịt bằm rau củ.
Anh đổ một chút nước tương cho cô, đĩa của mình đặt đậu hủ thối, khoảnh khắc mở nắp vại mùi thối xộc ra ngoài.
Tô Diên nhíu mày: “Anh thích món này từ khi nào vậy?”
“Hôm nay.”
Anh gắp một miếng lên bỏ vào miệng, tuy mùi thối nhưng rất ngon.
Tô Diên nguýt anh một cái, bỗng phát hiện người này rất ác liệt, còn rất mang thù, tuy ngoài miệng anh nói không để ý đến lời nói dối của cô, thực tế lại nơi chốn nhằm vào.
Cứ việc không tra tấn thể xác nhưng lại tàn phá linh hồn cô, đúng là không phải người!
“...”
Tô Diên tức anh ách, nhưng tuổi tác đặt ngay trước mắt, lại không thể phản bác.
“Ngày mai em về thôn à?”
“Ừm, ngày 4 em phải lên trấn báo danh.”
Về thân thế, tạm thời cô không muốn nói cho anh.
“Chừng nào em đi làm? Có xe khách đón không?”
Tô Diên trả lời đúng sự thật: “Anh Khương có xe ngựa, anh ấy có thể đưa em.”
Vẻ mặt người đàn ông lạnh tanh, lại làm bộ vô tình hỏi: “Anh ta là ai?”
“Là cháu ngoại của mẹ nuôi em, xem như anh họ em, bọn họ đối xử với em rất tốt.”
Không phải anh ruột thì cũng như anh. Tiếp đó Phó Mặc Bạch lại hỏi: “Em đang ở nhà anh ta?”
“Ừm, thôn bọn em không có ký túc xá dành cho thanh niên trí thức, tạm thời đều ở nhà thôn dân.”
Tô Diên ngại bưng sủi cảo quá nóng, không ăn vội.
Phó Mặc Bạch lấy chiếc đũa sạch gắp vài viên sủi cảo để vào đã nhỏ, lại bấm gãy chúng thành hai nửa rồi đẩy về phía cô.
Hành động thành thạo tự nhiên, trước kia anh thường xuyên làm thế.
“Anh ta chưa kết hôn à?”
“Vâng, tạm thời chưa có đối tượng.”
Đối mặt với câu hỏi liên tục của anh, Tô Diên chỉ coi như nói chuyện phiếm. Cô gắp nửa miếng sủi cảo lên bỏ vào miệng, nhiệt độ vừa đủ, cực kỳ ngon.
Phó Mặc Bạch thấy cô ăn, im lặng vài giây rồi nói: “Trường học ở thị trấn chắc là có ký túc xá dành cho giáo viên, sau này em có thể dọn ra đó ở. Vậy thì không cần dậy sớm lên đường nữa, tiết kiệm khá nhiều thời gian.”
Tô Diên cảm thấy rất có lý, nhưng trước mắt cô chỉ là giáo viên tạm thời, còn chưa nghĩ được lâu dài như vậy.
Nghe thấy lý do khiến cô tạm không dọn đi được, Phó Mặc Bạch không nói gì nữa.
Sau khi đưa cô về nhà khách, anh đưa cho cô hai túi đồ ăn vặt lớn, hỏi: “Ngày mai anh đón em được không?”
Tục ngữ nói bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, Tô Diên do dự một thoáng, vẫn chọn từ chối: “Thật sự không đón được, trước mắt anh chỉ có thể làm người tàng hình thôi.”
Phó Mặc Bạch nhìn cô chăm chú một cái, hẹn chủ nhật tuần sau gặp mặt, không cho cô từ chối nữa.
Tô Diên tự biết thẹn trong lòng, muốn cố hết sức thỏa mãn yêu cầu của anh nên ngoan ngoãn đồng ý.
Ngày hôm sau.
Nữ chủ nhiệm dẫn mọi người lên đường đến chỗ xe khách trở về. Hai hôm nay bọn họ cực kỳ vui vẻ, ai cũng phấn chấn tinh thần.
Thẩm Tình vẫn ngồi cùng Tô Diên, trước khi xe xuất phát, cô ấy vô tình nhìn thấy chiếc xe jeep bên ngoài cửa sổ, khẽ hỏi: “Ồ? Cậu thấy chiếc xe kia có giống xe của người yêu Phương Nhị Nha không?”
Tô Diên nhìn theo ánh mắt cô ấy, cô lắc đầu.
“Không giống.”
Vì bảng số xe kia là của Phó Mặc Bạch.
Anh lén ra ngoài tiễn mình ư?
Nghĩ đến khả năng này, Tô Diên khẽ nhếch môi, không hiểu sao lại thấy vui vẻ.
Theo xe khách lăn bánh, chầm chậm rời khỏi trạm xe, khoảng cách giữa hai người cũng càng lúc càng xa.
Trên xe jeep.
Phó Mặc Bạch thu hồi tầm mắt, mím chặt môi mỏng, lại trở về bộ dạng lạnh lùng lúc xưa.
Khâu Dã ngồi bên cạnh thấy vậy, thầm than hiếm lạ.
“Rốt cuộc cậu và cô gái kia có quan hệ gì vậy? Hai người hẹn hò từ lúc nào? Đến giờ cậu vẫn chưa giải thích với tôi đấy.”
“Không giải thích.”
Phó Mặc Bạch làm lơ vẻ mặt đau thương của cậu ta, lái xe trở về quân khu.
Bên kia.
Mọi người trở về thôn Bạch Vân, trưởng thôn thực hiện lời hứa ghi cho mỗi người hai mươi điểm công.
Nhưng niềm vui này không duy trì được lâu, họ đã phải ra đồng làm việc đồng áng.
Vẻ mặt Thẩm Tình đưa đám, chỉ hận bản thân vẫn chưa theo đuổi được khúc gỗ Khương Tùng kia, chẳng ai đến làm việc thay cô ấy.
Tô Diên phải đi làm ở trường học trên thị trấn, có thể không cần ra đồng thu hoạch vụ thu.
Kết quả ngày đầu tiên đi làm, cả lớp ba mươi học sinh mà chỉ có hai mươi người đi học.
Đây là điều cô không ngờ đến…
Trong khoảng thời gian ngắn, cô không biết có nên tiếp tục dạy hay không.
Vì có Khương Nguyên tuyên truyền và khen ngợi nức nở, ấn tượng của các bạn học dành cho Tô Diên rất tốt, sôi nổi đưa ý kiến giúp cô.
“Cô ơi, đợi sau khi mùa thu hoạch vụ thu kết thúc là họ trở về liền.”
“Cô Tô, chi bằng cô cho bọn em chơi trò chơi đi, đỡ hơn ngồi lơ ngơ ở đây nhiều.”
Tô Diên cười khẽ, mở sách giáo khoa ngữ văn ra, định tiếp tục giảng bài.
Mười học sinh vắng mặt kia, đợi sau khi họ học lại cô sẽ dạy bù riêng cho chúng.
Vừa nghe còn phải học, mọi người than trời một mảnh.
“Cô à, ngày đầu cô đứng lớp mà đã tàn nhẫn vậy rồi sao?”
“Hay chúng ta tổ chức tiệc chào mừng đi cô?”
“Đúng đó! Chào mừng cô đến dạy lớp chúng em.”
Nhìn từng gương mặt non nớt hăng say kia, Tô Diên mỉm cười càng thêm xán lạn.
Nghĩ đến vài năm sau đất nước sẽ khôi phục kỳ thi đại học, mà nhóm học sinh này vừa lúc bắt kịp giai đoạn đó, cô liền tràn trề sức lực.
Hạ quyết tâm nhất định phải dạy cho chúng thật tốt!
“Từ hôm nay trở đi lớp chúng ta thực hành chế độ khen thưởng. Nếu nghiêm túc học tập, đạt được tiến bộ nhất định sẽ có cơ hội nhận được phần thưởng. Còn nữa, cô sẽ phát cho mỗi người một túi gấm cùng loại, các em dùng giấy viết thư viết ước muốn của mình lên rồi nhét vào trong túi vải. Chỉ cần đạt được ước muốn, dù mất bao nhiêu lâu cũng có thể tìm cô đổi lấy phần thưởng. Chỉ cần các em cố gắng trả giá, luôn sẽ có ngày nào đó thực hiện được ước mơ của mình.”
Mọi người nghe xong sôi nổi bàn tán, Khương Nguyên giơ tay lên: “Cô ơi, điều ước có lớn có nhỏ, có tiêu chuẩn nào để cân nhắc không ạ?”
Cô bé sợ nguyện vọng quá lớn, mãi mãi không thực hiện được.
Tô Diên nhìn cô bé, nghiêm túc đáp: “Em phải tin tưởng bản thân có khả năng vô hạn.”
Tiết học này cô không giảng kiến thức trong sách mà nói rất nhiều điều thú vị ở thế giới bên ngoài.
Mọi người đều nghe say sưa.
“Cô Tô ơi, cô từng lên Vạn Lý Trường Thành, từng gặp Chủ tịch chưa ạ?”
Tô Diên cười đáp: “Từng lên Trường Thành nhưng tạm thời chưa từng gặp Chủ tịch, nhưng cô tin rằng chỉ cần cô trở nên ưu tú hơn nữa là có thể gặp được.”
Có học sinh khó hiểu: “Cô đã làm cô giáo của bọn em rồi mà vẫn chưa đủ ưu tú sao cô?”
“Người ưu tú hơn cô rất nhiều, việc học là mãi mãi, mọi người cùng nhau cố gắng nhé.”
Dưới tiếng cười nói xôn xao, tiết học đầu tiên trong ngày của Tô Diên kết thúc.
Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học đến chỗ cô nhận túi gấm, có người nhận được không vội nhét giấy vào mà khen chiếc túi: “Cô Tô, thứ này là cô thêu ạ? Hoa văn đẹp quá đi mất.”
Tô Diên gật đầu thừa nhận, không định giấu nghề: “Nếu thích cô sẽ chỉ em thêu.”
“Vâng! Cảm ơn cô giáo.”
Chờ phát xong, Khương Nguyên lặng lẽ vẫy tay với cô, Tô Diên tỏ vẻ hiểu rõ, đi ra ngoài lớp học.
“Cô Tô, cô nhìn người gần cửa kính đang nói chuyện với học sinh ấy, đó là người cô muốn tìm.”
Tô Diên nhìn sang bên đó, đối phương cắt tóc ngắn, ăn bận giản dị, mỗi hành động đều biểu thị sự nghiêm khắc, trông không dễ tiếp cận lắm.
“Cô ấy là giáo viên thể dục?”
“Đúng vậy, ai ai cũng sợ cô ấy, mỗi lần thấy cô ấy em cũng sợ nữa, tại sao cô muốn làm quen với cô ấy vậy?”
Đối mặt với sự khó hiểu của Khương Nguyên, Tô Diên cúi đầu: “Sau này cô sẽ nói với em.”
Con người đều có bí mật, Khương Nguyên hiểu đạo lý này nên không hỏi nữa.
Đến giờ nghỉ trưa, các học sinh ở lại trường ùa ra chỗ phòng cơm nhận cơm hộp.
Tô Diên không muốn làm phiền người nhà họ Khương nên không tự mang cơm trưa mà định ra bên ngoài trường kiếm gì đó để ăn.
Cô vừa ra khỏi cổng trường đã thấy chiếc xe jeep quen thuộc nó đậu ở cách đó không xa.
Đối phương thấy cô thì lập tức xuống xe.
Tô Diên thấy vậy vội vàng chạy nhanh hơn chút, đẩy anh vào trong xe lần nữa, bản thân ngồi vào ghế phụ, động tác trôi chảy, liền mạch lưu loát.
“Sao anh lại đến đây?”
Trải qua hai ngày ở chung, Phó Mặc Bạch đã quen với cái thân phận không thể gặp người này của mình, anh nhích người sang, xách hai hộp cơm bằng nhôm từ ghế sau ra rồi đặt trên đùi cô, nói: “Anh đoán em chưa ăn cơm nên mang đến cho em.”
Hộp cơm vẫn còn nóng, Tô Diên sờ lên nó, lòng khiếp sợ không thôi: “Đừng nói với em đây là anh lấy ra từ nhà ăn của quân khu đó nhé?”
Phó Mặc Bạch thành công bị chọc cười, sau đó nói lời thấm thía: “Đương nhiên là không, em tạm thời vẫn chưa được tính là người nhà chính thức của quân nhân, không thể chiếm chút đặc quyền đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)