Cầm một cái bồ đoàn trong tay, ước lượng, không có gì khác thường, Lâm Hiên lại thả nó tới trước mắt, nhìn kỹ một chút, tựa hồ cũng không có gì đặc biệt.
Nhìn một chút, ngôn từ phong cách cổ xưa, ngụ ý thâm ảo, tựa hồ là mảnh vỡ công pháp gì đó.
Lâm Hiên nhíu mày, trên mặt hiện lên thần sắc suy tư, "xoạt" vài tiếng, kéo mấy cái bồ đoàn còn lại ra, quả nhiên bên trong đều bay ra hai đến ba trang giấy.
Nửa giờ sau, Lâm Hiên thần sắc ngưng trọng đem giấy trong tay xếp lại theo trình tự, thu nhập vào túi trữ vật.
Cũng may mình thận trọng, nếu không đã mất dịp tốt với 《Huyền Ma Chân Kinh 》, ngoài cảm thán ra, Lâm Hiên cũng không thể không bội phục bố trí của Thiên Sát Ma Quân.
Tu sĩ bình thường, đều khắc công pháp vào trong ngọc đồng ngọc giản, vừa mang theo, vừa bảo tồn, nhưng Ma quân lại không như vậy.
Huyền Ma Chân Kinh cũng không phải công pháp bình thường, mà là bí ẩn không truyền của sư môn hắn, Cực Ác Ma Tôn tu luyện chính là pháp này, mà lão quái vật này, hiện tại đã là người đứng đầu Ma đạo, bởi vậy có thể thấy được Huyền Ma Chân Kinh không phải là chuyện đùa.
Thiên Sát Ma Quân cũng không muốn vì bất ngờ mà truyền thụ phương pháp này ra bên ngoài, cho nên xảo hợp thiết lập cơ quan, sau khi tách rời nó sẽ khắc lên trên giấy rồi bỏ vào bồ đoàn.
Ngọc đồng dù sao cũng là sự vật ở Tiên giới, phía trên cũng sẽ có linh khí nhàn nhạt tràn ra, cho dù làm cấm chế, cũng khó đảm bảo không bị tu sĩ phát giác, nếu như một khi có người cơ duyên xảo hợp, xâm nhập động phủ bí mật của mình... Mà loại bố trí này của Ma quân thì ổn thỏa hơn nhiều, bởi vì dựa theo lẽ thường, tuyệt sẽ không có tu chân giả cảm thấy hứng thú với mấy cái bồ đoàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

