Trình Nhược Miên cân nhắc tìm từ ngữ nhắn lại cho mẹ: "Mẹ đừng vội, chúng ta không biết địa chỉ của cậu, mẹ có đến cũng vô ích. Ngày mai con sẽ thử đi chặn đường chú ấy lần nữa, mẹ yên tâm nhé, được không?"
Chúc Mẫn Tuệ thấy nét mặt cô lộ vẻ sầu lo, liền hỏi: "Sao thế?"
Trình Nhược Miên lắc đầu: "Không có gì, vẫn là chuyện trước kia thôi."
"Cậu của cậu vẫn không thèm trả lời à?"
"...Ừm, hôm nay tớ đến trước cổng Lệ Cung đợi chặn ông ấy, nhưng không gặp."
"Lệ Cung? Cậu đến đó chặn ông ta ư?" Chúc Mẫn Tuệ kinh ngạc, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng, "Không đụng phải gã đó chứ?"
Tim Trình Nhược Miên hẫng một nhịp: "Không có." Cô cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, cười với Chúc Mẫn Tuệ: "Làm sao mà xui xẻo đến mức mới đi một lần đã đụng mặt được."
Chúc Mẫn Tuệ vẫn không yên tâm nổi: "...Ngày mai cậu còn định đi nữa không?"
"...Ừm, tạm thời tớ tính thế."
"Tớ đi cùng cậu!" Chúc Mẫn Tuệ chém đinh chặt sắt nói.
Có cô ấy đi cùng đương nhiên là tốt hơn, hai người có thể luân phiên đổi chỗ, canh chừng giúp nhau, phạm vi rình rập cũng mở rộng hơn. Nhưng... nói cho cùng, nơi đó không phải là chốn mà những sinh viên bình thường như các cô nên dính líu tới. Cô sợ mình lại sa chân vào vũng lầy, càng sợ liên lụy đến Chúc Mẫn Tuệ.
*
Ngày hôm sau, buổi sáng Trình Nhược Miên ở lại ký túc xá đọc sách ngoại văn, buổi chiều cô rời trường, đi tàu điện ngầm đến chỗ phỏng vấn.
Hiện tại đang là kỳ nghỉ đông, sau khi khai giảng sẽ là học kỳ hai của năm ba đại học. Sự cạnh tranh cho các vị trí thực tập ở những tập đoàn lớn vô cùng khốc liệt. Nghe một đàn chị đang làm việc tại một công ty lớn kể lại, một vị trí thực tập bình thường nhất cũng có thể nhận được gần năm trăm bản CV, lọt qua vòng sơ loại để được gọi đi phỏng vấn đã là chuyện không hề dễ dàng.
Cô đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán sắp khép lại, hệ thống tàu điện ngầm ở Bắc Thành lại bắt đầu nhộn nhịp, huyên náo. Rất nhiều người với vẻ mặt phờ phạc, lỉnh kỉnh kéo theo vali bước qua khoảng hở của sân ga để ùa vào trong toa xe.
Trình Nhược Miên ngồi ở hàng ghế sát mép. Dòng người đông nghịt chen chúc nhau trong toa. Bị đẩy đến trước mặt cô là một cô gái đang kéo vali, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, sắc mặt rất tệ, có vẻ như đã mệt lả đi. Trình Nhược Miên đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Bạn ngồi đi, mình cũng sắp xuống rồi."
Cô gái ngạc nhiên, vội vã ríu rít cảm ơn rồi ngồi phịch xuống.
Trình Nhược Miên ngước đầu, chăm chú nhìn vào sơ đồ các trạm dừng dán trên nóc cửa xe.
Còn ba trạm nữa mới đến điểm chuyển tuyến.
Đến nơi, cô vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại trang phục một chút, sau đó được dẫn đến phòng họp để phỏng vấn.
Phỏng vấn xong bước ra khỏi tòa nhà, cô ngẩng đầu lên. Những bức tường kính của các tòa cao ốc xung quanh phản chiếu ánh mặt trời chói mắt. Cái nắng lúc ba, bốn giờ chiều tháng Hai ở Bắc Thành bề ngoài thì trông chói chang, phô trương là thế, nhưng thực chất lại chẳng mang theo chút hơi ấm nào.
Trình Nhược Miên mở ứng dụng tìm kiếm một quán cà phê gần đó, đi theo chỉ đường, gọi một cốc Cold Brew rồi mở máy tính ra học.
Cô dự định sẽ nán lại đây cho đến khi mặt trời lặn. Trời sập tối, đến giờ người ta bắt đầu tiệc tùng tiếp khách, cô sẽ ra trước cổng Lệ Cung.
Cô không biết chính xác Trình Dương Bình làm việc cho nhà ai, càng không biết biển số xe, cũng chẳng thể lường trước được khả năng xui xẻo nhất là lúc này ông ta đang tháp tùng sếp đi công tác ở tỉnh khác.
Nhưng cô chẳng còn cách nào khác. Khi bị dồn vào bước đường cùng, dù là cách ngốc nghếch đến mấy cũng phải thử một lần.
Nhắc đến Lệ Cung, cô lại bất giác nhớ đến "người đó" mà Chúc Mẫn Tuệ nhắc tới.
Vẻ nhẹ nhõm chỉ là vỏ bọc, thâm tâm cô tất nhiên là vẫn luôn sợ hãi.
Hồi năm nhất đại học, cô làm thêm tại một nhà hàng ở khu Quốc Mậu. Nghe nói nhà hàng đó có nhiều khách nước ngoài, có thể giúp cô rèn luyện kỹ năng nói tiếng Anh. Nào ngờ mới đi làm được vài ngày, cô đã bị một gã đàn ông tên Cốc Viêm đeo bám.
Vài lần đầu, Trình Nhược Miên đều nghĩ đủ mọi cách để thoát thân. Nhưng sau đó gã ta càng lúc càng làm tới, hở ra là đe dọa, ép cô phải đến Lệ Cung tiếp rượu gã.
Cô đã cầu cứu cố vấn học tập, lúc đó mới biết Cốc Viêm là loại cậu ấm con nhà quyền thế, tuyệt đối không thể đắc tội. Cô cũng từng thử báo cảnh sát, nhưng Cốc Viêm chưa có bất kỳ hành vi xâm hại thực chất nào đối với cô, rốt cuộc sự việc cũng chỉ bị xử lý qua loa rồi trôi vào quên lãng. Giữa lúc đường cùng ngõ hẻm, thư ký của Cốc Viêm đã chìa tay ra giúp đỡ.
Chị thư ký giúp cô khéo léo ứng phó, năm lần bảy lượt dẫn cô rút lui an toàn khỏi Lệ Cung.
Sau đó có một dạo, do cô không chịu nghe lời "sai bảo", không ngoan ngoãn đến Lệ Cung nữa, Cốc Viêm liền mượn men say xông thẳng vào ký túc xá nữ của Học viện Ngoại ngữ định lột quần áo cô.
Sự việc làm ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi.
Khi thầy cô vội vã chạy đến thì Cốc Viêm đã rời đi. Trình Nhược Miên quấn chăn ngồi run rẩy trên sàn ký túc xá, vây quanh là vài nữ sinh đang an ủi cô. Có lẽ do cảnh tượng trước đó quá đáng sợ, các nữ sinh ai nấy đều bàng hoàng chưa hết hoảng sợ, có người trên mặt vẫn còn tèm lem nước mắt vì đồng cảm với Trình Nhược Miên.
Về sau, phía Học viện đứng ra hòa giải, đưa ra một phương án thỏa hiệp: Gia đình Cốc Viêm sẽ bỏ tiền đưa Trình Nhược Miên sang Anh học trao đổi một năm, với điều kiện Trình Nhược Miên không được truy cứu chuyện này nữa.
Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Trình Nhược Miên đành chấp nhận hòa giải.
Thực ra cô cũng chẳng có lựa chọn nào khác, thân cô thế cô, cánh tay sao vặn lại được cẳng chân.
Là sinh viên chuyên ngành tiếng Anh, có cơ hội du học trao đổi dù sao cũng là một chuyện tốt. Cứ như vậy, học xong năm nhất, cô sang Anh học chương trình trao đổi hết năm hai. Hiện tại, cô đã kết thúc khóa học và về nước được nửa năm.
Suốt nửa năm qua, Cốc Viêm không hề xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Đến tám giờ tối, Trình Nhược Miên xuất phát đi Lệ Cung.
Trên đường đi, cô nhận được tin nhắn của Chúc Mẫn Tuệ hỏi cô định khi nào đi. Cô nhắn lại rằng mình đang trên đường, khoảng hai mươi phút nữa sẽ tới nơi.
Chúc Mẫn Tuệ dặn cô chú ý an toàn, cô nhắn lại một chữ "Được".
Mấy món đồ tự vệ nhỏ gọn đều nằm sẵn trong túi áo, tiện tay vớ lấy là có thể dùng ngay. Để đề phòng vạn nhất, cô thậm chí còn cố tình mặc quần dài và đi giày thể thao để dễ bề chạy trốn.
Trình Nhược Miên đi bộ đến con phố đối diện quan sát trước. Mượn ánh sáng từ hộp đèn trước cổng Lệ Cung, cô nhìn rõ mặt gã bảo vệ. May mắn thay, người trực ban hôm nay không phải là gã hôm qua. Cô ngó chừng xe cộ, đi qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, rồi tiến đến chỗ rình rập cũ của ngày hôm qua.
Gã bảo vệ hôm nay không đến bắt chuyện với cô, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái đầy cảnh giác.
Đợi được nửa tiếng.
Cuối cùng cũng có một chiếc xe chạy dọc theo làn đường đi tới, có vẻ như định rẽ vào trong cổng.
Hình như chính là chiếc Maybach hôm qua, chỉ khác là lần này chạy theo hướng ngược lại. Kính chắn gió phía trước tình cờ được hộp đèn trước cổng hắt sáng, cô lờ mờ nhìn rõ được khuôn mặt của người cầm lái. Cảm giác thất vọng đúng như dự đoán ập tới, người ngồi ghế lái là một thanh niên trẻ tuổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)