Hai người một trước một sau đi qua khoảng sân trước, bước ra đến cửa.
Thượng Sách vội vàng xuống xe đón, việc đầu tiên là lén quan sát sắc mặt của Lục Chính.
Vốn dĩ anh ta còn lo lắng bên trong xảy ra xung đột. Dù sao thì sau khi uống say, Lục Chính sẽ khó chiều hơn ngày thường rất nhiều, còn cô Trình thoạt nhìn lại có vẻ lạnh nhạt. Thế nhưng lúc này quan sát kỹ, sắc mặt Lục Chính vô cùng bình thản, có vẻ tâm trạng cũng không tệ.
Khi cả hai đã yên vị trên xe, Thượng Sách lên tiếng xin chỉ thị xem đi đâu trước.
"Đưa cô ấy về trước."
Để tránh phát sinh bất kỳ cuộc đối thoại nào, Trình Nhược Miên tựa người vào lưng ghế, nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ.
Cô khẽ nói một câu tạm biệt.
Sau khi Trình Nhược Miên xuống xe, Thượng Sách định đánh lái đi về phía đại viện, thì Lục Chính ở băng ghế sau cất lời: "Đến chỗ Cảnh Minh đi."
Cuộc gọi vừa nãy chính là của Úc Cảnh Minh - một người bạn thân của anh.
Úc Cảnh Minh mở một quán bar chuyên nhạc Jazz, thỉnh thoảng vẫn rủ anh tới ngồi chơi.
Quán bar nằm trên tầng thượng của một tòa cao ốc khu Quốc Mậu, thiết kế mang phong cách vô cùng độc đáo. Đối tượng khách hàng nhắm tới là những người sành nhạc Jazz và giới tinh hoa tài chính làm việc ở khu vực lân cận.
Kỳ nghỉ Tết sắp khép lại nên trong quán bar cũng không quá đông khách.
Lục Chính đi thang máy lên tầng thượng, Úc Cảnh Minh đang khoanh tay dựa vào cửa chờ sẵn.
Úc Cảnh Minh mặc một chiếc áo len cardigan màu đen, bên trong phối áo phông trắng, tổng thể toát lên khí chất rất đỗi ôn hòa. Nhìn thấy Lục Chính, anh ta liền mỉm cười: "Trông có vẻ chưa say nhỉ?"
Lục Chính bật cười khẽ một tiếng, lúc đi lướt qua liền vỗ vỗ vai cậu bạn rồi tiến thẳng vào trong.
Dưới ánh đèn mờ ảo đầy ái muội, anh vừa xuất hiện, vô số ánh mắt liền đổ dồn về phía anh hệt như những chùm đèn spotlight.
Úc Cảnh Minh vòng vào trong quầy pha chế, xắn tay áo lên, đích thân pha cho anh một ly rượu.
Lục Chính đứng bên ngoài quầy, đón lấy ly rượu, chẳng buồn hỏi han gì đã nhấp trước một ngụm.
"Thế nào?"
"Tạm được."
Tối nay anh đã uống kha khá rồi, nhưng tửu lượng tốt, chỉ lúc Trình Nhược Miên mới đến là hơi có chút men say, giờ thì đã dần tỉnh táo lại.
Chỗ ngồi đẹp nhất cạnh cửa kính sát đất đã được giữ riêng cho anh từ sớm. Người phục vụ cất tấm biển "Đã đặt bàn", mời anh và Úc Cảnh Minh qua đó.
Sau khi ngồi xuống, hai người theo thói quen bàn bạc một số việc chính sự.
Một lúc sau, Úc Cảnh Minh nhận ra Lục Chính đang lơ đãng. Anh tựa người vào chiếc ghế bành đơn sang trọng, hai chân mở ra tự nhiên, một cánh tay gác lên tay vịn, năm ngón tay hờ hững ôm lấy miệng ly thủy tinh, phần thịt ở đầu ngón trỏ lơ đãng miết nhẹ bên ngoài thành ly.
Anh chỉ mặc độc một chiếc sơ mi trắng, cổ áo cởi lơi hai nút, toát lên một luồng khí chất phong lưu, phóng túng.
"Chuyện của cô bé kia sau đó thế nào rồi?"
Úc Cảnh Minh lên tiếng hỏi.
Anh ta biết dạo trước Lục Chính có ra tay giúp đỡ một cô gái, thậm chí vì chuyện này mà còn cất công đến tận trang viên ở ngoại ô phía Nam một chuyến.
"Chẳng thế nào cả."
Úc Cảnh Minh liền mỉm cười trêu chọc: "Cậu bỗng dưng nổi lòng từ bi, giúp người ta vô điều kiện á? Tôi không tin đâu."
Lục Chính cười nhạt cho qua chuyện, không nói thêm gì nữa.
Cảnh đêm khu Quốc Mậu trải dài ngay dưới chân.
Phồn hoa tột bậc, nhưng anh tựa hồ như có thể nhìn thấu được vô số những dã tâm và dục vọng đang bành trướng, sôi sục bên trong từng tòa nhà văn phòng đèn đuốc sáng trưng kia.
"Bữa tiệc thứ Ba tuần sau, rảnh đi không?"
Người bạn chung của bọn họ là Mạnh Chính An, du học ngành nghệ thuật từ New York trở về, vừa mở một phòng tranh trong khu nghệ thuật và mời họ đến dự buổi after party.
Lục Chính ngẫm nghĩ một lát: "...Trên Tập đoàn có việc rồi, cậu mang quà đến hộ tôi là được."
Úc Cảnh Minh không đáp lời, lẳng lặng nhìn anh một lát.
Cũng không biết có phải do khí chất hay không, người trong giới thượng lưu thường có xu hướng cho rằng Lục Chính là kiểu đàn ông thích chơi bời và cực kỳ sành sỏi cách chơi; chỉ những người thực sự thân thiết mới biết anh thực chất là một kẻ cuồng công việc thứ thiệt.
Dùng ba chữ "cuồng công việc" để hình dung về anh e là cũng không hoàn toàn chính xác. Úc Cảnh Minh thầm nghĩ, bất kể làm chuyện gì, ở anh luôn toát ra một sự lạnh lùng, dứt khoát vô cùng tàn nhẫn theo kiểu "tứ lạng bạt thiên cân" (lấy nhu thắng cương, dùng sức nhỏ gánh việc lớn).
Gọi anh là "kẻ cuồng công việc", nhưng chẳng phải vì anh đam mê công việc đến mức nào. Đứng trên lập trường của một người bạn, Úc Cảnh Minh biết rất rõ, anh chỉ luôn bận rộn kiếm tìm, tựa hồ như đang cất công tìm kiếm thứ mà bản thân mình thực sự khao khát.
Quyền phát ngôn, quyền lực, địa vị... những thứ ấy anh đã nắm trong tay ngay từ khi lọt lòng. Những năm qua anh một lòng trèo lên cao, quyền thế vây cánh đương nhiên càng thêm vững chắc. Đến nỗi giờ đây khi xấp xỉ tuổi ba mươi, cho dù không màng đến gia thế, chỉ riêng năng lực và thủ đoạn của bản thân anh cũng đủ khiến những kẻ trong vòng tròn thượng lưu Bắc Thành phải nể sợ.
Thế nhưng, dường như anh vẫn không sao tìm được sự bình yên.
Nghĩ đến tầng sâu xa này, Úc Cảnh Minh khuyên: "Cứ đi đi, coi như là đi uống chén rượu, hóng chút gió thôi."
Lục Chính cười khẩy: "Tôi uống còn ít sao? Dì giúp việc ở ngoại ô phía Nam hôm trước vừa mới dặn tôi bớt uống lại đấy."
Lời này vừa thốt ra, bản thân anh thì thấy bình thường, nhưng sắc mặt Úc Cảnh Minh lại khẽ biến đổi, bất giác lia mắt nhìn chuỗi vòng trầm hương trên cổ tay anh.
"...Cũng lâu rồi không gặp, sức khỏe dì ấy dạo này thế nào?"
"Khỏe re, lúc tôi đi còn chạy đuổi theo sau xe, nhất quyết nhét cho bằng được một con gà thả vườn vào."
Lục Chính cạn lời, bật cười nhạt.
Úc Cảnh Minh mỉm cười: "...Chuỗi vòng kia," anh ta hơi hất cằm ra hiệu, "có tác dụng không?"
Nghe nói, trầm hương có công dụng tĩnh tâm, an thần.
"Vô dụng."
Lục Chính đáp dứt khoát.
Chuỗi vòng trầm hương ấy là di vật mà mẹ để lại cho anh. Từ nhỏ anh đã hống hách, ngang tàng. Bước vào tuổi dậy thì, có một dạo anh trở nên vô cùng phẫn thế bất mãn, mang lòng oán hận với cả thế giới. Mẹ anh đã nhờ người làm chuỗi trầm hương này tặng anh, mong anh đừng giận dữ nữa, đừng mải miết theo đuổi những thứ phù phiếm trong sự nôn nóng, mà hãy thực sự bình tâm lại để học cách yêu thương cuộc đời.
Vừa nhận được món quà, Lục Chính đã ném ngay nó sang một bên. Phải cho đến khi mẹ qua đời, vào một ngày say khướt, anh mới lục tìm lại rồi đeo nó lên tay, kể từ đó chưa từng tháo ra nữa.
Còn người dì giúp việc ở trang viên ngoại ô phía Nam, năm xưa vốn phụ trách chăm sóc mẹ anh ở biệt thự cũ nhà họ Lục. Sau khi mẹ anh và lão gia tử ly hôn, dì bị đẩy đến ngoại ô phía Nam. Nơi đó thuộc quyền sở hữu của Lục Chính, công việc bận rộn nên ngày thường anh cũng hiếm khi qua lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



