"Em ghét tôi sao?"
Khi hỏi câu này, ánh mắt Lục Chính nhìn chằm chằm vào mắt cô không chệch đi nửa tấc.
Cô không thể nói dối.
Lần đầu tiên nhìn thấy anh trong phòng bao, lần đầu tiên chạm mặt anh trước cổng Lệ Cung, trong lòng cô có trăm ngàn dòng suy nghĩ đan xen, nhưng tuyệt nhiên không có một từ nào liên quan đến chữ "ghét".
Nhưng cô cũng chẳng thốt nên lời "không ghét".
Trình Nhược Miên im lặng.
Lục Chính rũ mắt nhìn cô, trên gương mặt cô gái chỉ có sự phản kháng ngoan cố trong câm lặng.
Hơi thở của cả hai gần trong gang tấc. Trình Nhược Miên từ sớm đã cảm nhận được anh có khả năng mê hoặc lòng người, lúc này lại còn đang có men say, dáng vẻ dục vọng càng thêm rõ nét, chỉ sơ sẩy một chút là sẽ bị anh đoạt mất hồn phách. Cô đã cố gắng hết sức để kiểm soát biểu cảm và nhịp thở của mình, nhưng vẫn...
Cả người nóng ran. Cô cố gắng tập trung tinh thần, giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh: "...Tôi thành thật nói với ngài, tôi thực sự không hiểu ý ngài, tôi nghĩ không thông."
Lục Chính bật ra một tiếng cười khẽ từ trong khoang mũi, chất giọng trầm xuống đầy mờ ám, pha thêm chút lười biếng, cợt nhả: "Bây giờ vẫn không hiểu sao?"
Chất giọng trầm khàn mang theo chút thô ráp, ý tứ trong đó đã quá rõ ràng.
Trình Nhược Miên nói: "Nhưng, đêm ở vùng ngoại ô phía Nam, tôi đã nói là tôi tình nguyện, ngài lại..."
"Ừ," Lục Chính lười nhác, cười như không cười, "Nếu lúc đó tôi đồng ý, em sẽ coi như bị chó cắn cả một đêm, đúng không?"
Đương nhiên là thế rồi.
Trong lòng Trình Nhược Miên lóe lên dòng suy nghĩ ấy, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo cô chợt bừng tỉnh hiểu ra vấn đề...
Anh không chỉ muốn có được cô, mà còn muốn cô phải hoàn toàn cam tâm tình nguyện.
Cô ngước mắt lên nhìn biểu cảm của anh. Ánh mắt chạm nhau, nơi đáy mắt sâu thẳm của người đàn ông là một sự kiên định như chiếc mỏ neo ghim chặt lấy cô không rời.
Trình Nhược Miên chợt cảm thấy hoảng sợ. Đây đã là lần thứ ba rồi, trái tim cô như biến thành một chiếc diều giấy, chao đảo chơi vơi giữa không trung.
Và đầu dây diều bên kia, lại nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Mái tóc dài vốn được buộc gọn bằng sợi dây chun đen mỏng manh, trong cú ngã vừa rồi đã buông xõa vài lọn vương vấn bên gò má, đôi mắt trong trẻo tựa như có sóng nước mặt hồ đang nhấp nhô lay động.
Trình Nhược Miên biết rất rõ, nếu cứ tiếp tục buông xuôi để mặc cho mọi chuyện phát triển như thế này, cô sẽ không thể nào cự tuyệt được anh.
Giống như đêm hôm đó bước lên xe anh, giống như đêm ở ngoại ô phía Nam đi gõ cửa thư phòng anh, tất cả đều chỉ là sự bốc đồng và bất đắc dĩ thôi sao? Cô quá hiểu những tâm tư nhỏ nhặt giấu tận đáy lòng mình.
Là do bị anh mê hoặc, bị anh cám dỗ.
Bàn tay Lục Chính đang giữ lấy eo lưng cô vốn chỉ đặt hờ hững, lúc này đã dời đi.
Hai má ửng hồng, đôi mắt ngấn lệ long lanh.
Một bản ngã thật xa lạ.
Cô hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, vặn vòi nước, vốc một vốc nước vỗ lên mặt, sau đó rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng thấm khô hai má.
Đôi khi, sự kiên định trong tâm trí chỉ là chuyện xảy ra trong cái chớp mắt.
Khi ngước mắt lên lần nữa, đôi mắt trong gương đã khôi phục lại vẻ trong trẻo, mang theo dũng khí "đập nồi dìm thuyền" quyết đi đến cùng.
Khi Trình Nhược Miên quay trở lại phòng bao, Lục Chính đang một tay đút túi quần đứng đó nghe điện thoại.
Cửa sổ kiểu Nhật trong phòng bao khá thấp, càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn của anh, bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, tư thế đứng thẳng tắp.
Bàn chân mang tất trắng của cô vừa dẫm lên thảm tatami, Lục Chính vừa vặn quay người lại, mi mắt rũ xuống một nửa, thần sắc vô cùng nhạt nhòa, anh tiện tay giật phăng chiếc cà vạt ra.
Anh nâng mắt liếc nhìn cô một cái.
Trình Nhược Miên nhận ra nơi đáy mắt anh vẫn còn vương lại vài phần hơi men, nhưng nhìn chung đã tỉnh táo hơn lúc nãy rất nhiều.
Cô vốn quen thói giỏi quan sát sắc mặt người khác, thấy anh giơ cổ tay lên xem giờ, cô nhận ra cuộc điện thoại này của anh có lẽ là chuyện quan trọng, bèn đi về phía giá treo đồ ở góc phòng lấy áo khoác và khăn quàng cổ của mình, định bụng sẽ ra ngoài trước.
Vừa bước đến cửa, Lục Chính đã sải bước đi tới, cánh tay vắt ngang trước mặt cô, lòng bàn tay chống lên khung cửa, rũ mắt hỏi: "Làm gì đấy?"
Trình Nhược Miên khựng bước, không lên tiếng, chỉ tay ra bên ngoài.
"Đợi tôi nghe xong điện thoại."
Trình Nhược Miên gật đầu.
Cô ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Cánh tay Lục Chính vẫn không thu về, điện thoại vẫn áp trên tai, nhưng đôi mắt lại rũ xuống, nhìn những ngón tay cô thi thoảng lại mân mê bứt bứt lớp lông xù trên chiếc khăn quàng quắp trong tay. Đôi bàn tay trắng muốt thon dài ấy, anh lại nhớ đến cảm giác khi nó chống lên vòm ngực anh vừa nãy.
Bốn chữ "thủ nhược nhu đề" (bàn tay mềm mại như ngọc), lần đầu tiên anh có được nhận thức rõ ràng đến vậy.
Hàng mi cong dài khiến người ta liên tưởng đến những cành liễu non mềm mại vờn trên mặt hồ ngày xuân, chóp mũi cao thanh tú ửng đỏ.
Khoảnh khắc này, cô mang đến một cảm giác ngoan ngoãn, mỏng manh và đáng thương.
Lục Chính từ lâu đã không còn để tâm đến âm thanh từ đầu dây bên kia, đối phương dường như nhận ra: "A Chính?"
Anh "ừ" một tiếng, đáp ngắn gọn: "Cúp đây."
Trình Nhược Miên nhận ra anh đã cúp máy, lặng lẽ chờ anh rút cánh tay đang chắn ngang trước mặt mình về, nhưng trôi qua mấy giây anh vẫn chẳng hề động đậy. Cô nhịn không được, ngẩng mặt lên nhìn anh.
Lúc này Lục Chính mới thu tay về, chằm chằm nhìn cô, cười khẩy: "Cứ tưởng em không định ngẩng lên nhìn tôi nữa chứ. Nếu tôi không chịu nhường đường, em định cứ thế nghẹn cục tức không thèm lên tiếng cũng không thèm nhúc nhích luôn à?"
Anh bước trở lại bàn dài, cúi người cầm ly nước lên uống cạn một nửa, sau đó châm một điếu thuốc.
Nghe tiếng "tách" giòn giã của chiếc bật lửa kim loại, Trình Nhược Miên xoay người lại, bình thản hỏi: "Không đi sao?"
Ngữ điệu ấy, nghe giống hệt như cô và anh đã là một đôi tình nhân cùng nhau đi ăn tối vậy.
Cách một tầng khói thuốc lơ lửng, Lục Chính hơi nheo mắt dò xét cô.
"...Em lúc nào cũng như vậy sao?"
"Sao cơ ạ?"
"...Yên lặng, ngoan ngoãn."
Trình Nhược Miên im lặng một chút: "...Không hẳn là vậy," cô cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe không có chút gợn sóng cảm xúc nào, "...Tôi chỉ là không muốn đắc tội ngài."
Hàng mi Lục Chính khẽ động.
Cũng phải.
Mấy ngày trước ở hoa viên ngoại ô phía Nam, cô còn bướng bỉnh, ngoan cố buông lời tuyệt tình với anh cơ mà.
Khôn ra rồi.
Trong lòng cô và anh đồng thời lóe lên ba chữ này.
Lục Chính gõ nhẹ tàn thuốc, cười như không cười: "Muốn dỗ cho tôi vui, rồi để tôi tha cho em?"
"Tôi nợ ngài ân tình to bằng trời."
Lục Chính không nói đúng sai, chỉ nhìn cô một cái thật sâu.
Anh cúi người dụi tắt điếu thuốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
