Bởi vì quá mệt, ý thức hoàn toàn không chi phối được ngôn ngữ hành vi, cho nên giọng của đại ca bây giờ rất không bình thường.
Tổng kết lại thì là có hơi điệu đà.
Có lẽ là xưa nay chưa từng nghe Diêm Hàn nói chuyện như thế bao giờ, bên kia đầu dây Lâm Kiến Lộc còn hơi sửng sốt, hơi nghi ngờ hỏi "Cậu về trường rồi sao?"
"Chưa tới nơi...!Tôi còn đang trên xe, vừa mới vào nội thành không lâu..." Diêm Hàn mơ mơ màng màng nói.
"...!Cậu làm sao vậy? Không thoải mái á?"
"Không, không có, tôi chỉ...!Chỉ mệt thôi, tôi...!Anh Đại Lâm, tôi ngủ lát đã..."
Diêm Hàn vừa nói, hai mí mắt đánh nhau rồi khép lại, ngay cả điện thoại cũng chưa cúp, đã nửa tỉnh nửa mê dựa lên xe ngủ.
Lâm Kiến Lộc "?!!"
Diêm Hàn cứ vậy đã ngủ, làm người ngồi bên cạnh cậu sợ hết hồn.
—— Mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, mới nghe điện thoại chưa bao lâu đã ngủ rồi?
Bốn phía vốn ồn ào, đa số người trên xe đang ngủ, Diêm Hàn dù ngủ gật cũng không bị xem là kỳ lạ.
Nhưng lại có rất nhiều người trộm nhìn cậu, đặc biệt là bị bộ dáng học tập chuyên chú ban nãy của cậu hấp dẫn, lại gọi thêm bạn nhìn chung, cho nên lúc này có rất nhiều người ngầm quan sát cậu, thấy cậu ngủ gật còn sôi nổi tỏ vẻ ngạc nhiên.
Dù sao cũng chỉ ngủ gật thôi, không ai quen cậu, nên không ai quấy rầy.
Thế nhưng đến Diêm Hàn cũng không ngờ mình ngủ một giấc trên xe mà cũng kinh thiên động địa đến như vậy.
Tình huống không khác lúc đắp mặt nạ dưỡng mông lắm, cậu mệt quá nên mới ngủ quên, ngủ rồi là quên hết trời trăng mây gió, tỉnh lại còn nhờ có người lay, vừa lay vừa kêu tên cậu.
"Đừng ồn, để ông ngủ thêm chút nữa." Diêm Hàn theo bản năng loạng choạng đẩy cái tay kia ra, chờ lấy lại tinh thần cậu mới thấy sai sai...!Cái giọng vừa gọi tên cậu sao nghe quen thế nhỉ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

