Tiếng khóc la bên trong cũng không ngừng lại, ngược lại lúc Nhan Hiểu Vũ xuất hiện lại còn lớn hơn.
"Ông còn nhìn cái gì! Vợ con ông bị người ta đánh đây này! Báo cảnh sát nhanh lên! Tôi phải báo cảnh sát bắt con đĩ này!" Trong viện, ả đàn bà tóc ai rối bù, đầy người đầy mặt bùn đất than thở khóc lóc.
Lúc này ả chảy nước mắt thật, còn hung tợn chỉ vào Diêm Hàn, một hai đòi Nhan Hiểu Vũ báo cảnh sát.
"Là mày, nói mày đó!" Nhan Quan nhìn thấy Nhan Hiểu Vũ cứ như thấy được chỗ dựa vậy, không thèm đứng dậy, cứ ngồi dưới đất bảo cha nó xả giận cho nó.
Thẳng đến khi Diêm Hàn cười với nó, lộ ra hàm răng trắng tinh "Nè em trai, lên án người khác thì phải có chứng cứ, ai thấy tao đánh mày?"
"Mày, mày không phải người, mày đúng là con quỷ!" Nhóc mập bị cậu cười một cái là sợ ngay, nhưng ả đàn bà vẫn còn giữ chút lý trí "Thương tích trên người bọn tao chính là chứng cứ! Bên ngoài bao nhiêu người nhìn! Chứng cứ đó! Ngan Hiểu Vũ ông có báo cảnh sát hay không! Ông không gọi hay tôi tự đi gọi!"
Không biết có phải cửa mở rồi hay không, ả đàn bà biết mình sẽ không gặp trận khủng bố như vừa rồi nữa, cho nên hơi có tự tin.
Ả run run rẩy rẩy lấy điện thoại ra, báo cảnh sát thật.
Diêm Hàn tùy ý để ả gọi, không ngăn cản, dù sao ban nãy ở trong sân cậu cũng chỉ cho Nhan Quan hai cái bạt tay.
Bảo Lâm Kiến Lộc đi ra là để phòng ngừa khả năng OOC...!Tuy rằng nói hiệu quả này trong mắt người khác có lẽ sẽ gây hiểu lầm, cho rằng cậu làm chuyện tội ác tày trời gì bên trong.
Nhưng trời đất chứng giám, cậu ra tay chỉ vì hai mẹ con này nói năng lỗ mãng, dạy bọn họ thay cho ông bà nội, hoàn toàn không dùng bất cứ tư hình nào trong này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



