Trước khi tiếng chuông vang lên, tựa như hắc ám trước ánh sáng, yên lặng trước cơn bão...!Tóm lại giờ này khắc này, trên hành lang ngoại trừ hai người bọn họ thì không còn ai khác.
Mà không một bóng người trên hành lang, Diêm Hàn nghe thấy giọng mình run rẩy "...!Cậu muốn nói gì với tôi cơ?"
Lâm Kiến Lộc "Tôi có một chuyện cần nói cho cậu, có lẽ sẽ làm phiền cậu, trước tiên phải xin lỗi cậu một tiếng."
Diêm Hàn "..."
Không khí nháy mắt ngưng trọng hẳn, tim nhắc tới cổ họng rồi, Diêm Hàn nói "...!Thật ra thì, tôi cảm thấy, có vài chuyện không nói thì tốt hơn."
"Phải không?" Lâm Kiến Lộc hơi hơi mím môi mỏng, dường như đang tự hỏi.
Diêm Hàn "???"
Trò gì? Đến phiên đại ca ngu người.
Dưới ánh mắt chết lặng của Diêm Hàn, Lâm Kiến Lộc chậm rãi tiến tới một bước, nói với cậu "Anh em tốt à..."
Diêm Hàn "...?"
Hình như không giống mình tưởng tượng lắm nhỉ.
Ý thức này làm Diêm Hàn mềm hết cả chân!
Chân cậu không chịu khống chế mà khuỵu xuống, thân thể cứ như không xương không cốt ngã ra đằng sau, trực tiếp dán lên bức tường sau lưng, giữa không dám tin cùng hoảng loạn, cậu không thể nghi ngờ mà lần nữa chọn giả ngu, Diêm Hàn run run mà hỏi "Cái gì, có ý gì cơ."
Trong tầm nhìn Lâm Kiến Lộc hơi hơi rũ mắt nhìn cậu, trong mắt hình như có nghi hoặc cùng do dự.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chậm rãi nâng hai cánh tay lên, chống ở hai bên bả vai Diêm Hàn.
Mà Diêm Hàn quả nhiên không động đậy, cậu dựa ở đó, trừng mắt nhìn Lâm Kiến Lộc như muốn rớt cả tròng, có hơi ngu.
Thế nhưng vẻ mặt này cũng không khiến cho nhan sắc của cậu bị trừ điểm, mặc dù vẻ mặt hoảng sợ, nhưng mỹ nhân vẫn là mỹ nhân, hiện tại Diêm Hàn hoảng loạn vô thố, thế nhưng có vài phần khiến người trìu mến.
Cậu vẫn còn duy trì tư thế hơi hơi uốn gối, cái này làm cho cả người cậu lùn hơn trước kia một khúc, hình thành một loại chênh lệch chiều cao với Lâm Kiến Lộc.
Khoảng cách như vậy làm Lâm Kiến Lộc cũng hơi luống cuống, ban nãy là sợ Diêm Hàn chịu kích thích bỏ chạy nên mới làm như vậy.
Lúc này tay hắn còn dừng ở trên tường, dứt khoát cúi đầu, cúi nữa, thẳng đến khi môi dừng bên tai Diêm Hàn, thẳng đến khi giọng nói của hắn chỉ có đối phương có thể nghe thấy, tuyệt đối không trượt ra ngoài, hắn mới mở miệng, dùng thanh âm dễ nghe mà nói "Chẳng lẽ cậu không phải con trai à."
Diêm Hàn "..."
Lời này của hắn không thể nghi ngờ là câu hỏi, tiểu học có học rồi, dùng "à" để kết thúc câu thì là câu hỏi mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
