Nghi thức chào cờ kết thúc quay về phòng học, Diêm Hàn hỏi Lâm Kiến Lộc chuyện Cấp Trường Đông đậu cao trung Lộc Trạch đáng mừng như vậy, sao hai người bọn họ lại không nói cho cậu.
Hoặc là nói làm con gái vất vả quá.
Bây giờ đại ca tràn đầy đồng cảm.
Cảm thấy nóng không chỉ có mỗi mình cậu, Tần Tư Du bàn bên cạnh đã nóng đến le lưỡi, Ôn Giác Vinh thì phải cầm tờ giấy quạt quạt.
Trong lớp mọi người ít nhiều đều phải dùng các kiểu hạ nhiệt độ để dễ chịu được một chút, nhưng Lâm Kiến Lộc lại không có phản ứng gì.
Hắn mang áo đồng phục tay ngắn mùa hè, eo lưng thẳng tắp ngồi kia, không cần quạt cũng không cần vạch quần vạch áo, nhưng thật ra khá phù hợp với khí chất yên ắng vốn có của hắn.
Nhưng Diêm Hàn biết thật ra anh Đại Lâm cũng sợ nóng.
Chẳng qua cấu tạo óc không giống nhau, những lúc thế này Lâm Kiến Lộc có thể dời toàn bộ cảm giác lên chuyện khác, nên tự nhiên không cảm thấy nóng.
Lâm Kiến Lộc trả lời câu hỏi của cậu, hắn nói "Không phải tôi cố ý không nói cho cậu biết, là tiểu Cấp muốn làm cậu bất ngờ."
"Tiểu Cấp?"
"Ban đầu nhóc ấy sợ thi không đậu, làm cậu thất vọng.
Sau đó thi đậu nên mới muốn làm cậu ngạc nhiên."
"..." Diêm Hàn không biết trong lòng Cấp Trường Đông địa vị của cậu cao như vậy đấy.
Lâm Kiến Lộc nói "Nhóc ấy rất sùng bái cậu, đặc biệt là lúc biết cậu học còn rất giỏi."
Diêm Hàn hết cả hồn "Tôi?...!Học giỏi?"
"Ừ." Lâm Kiến Lộc gật gật đầu, lại liếc mắt nhìn cậu một cái "Tóm lại cậu phải cố lên."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
