Chính là yêu cô ấy như vậy, mình cũng không cách nào khống chế tâm tình này, coi như là bị thương nặng, cũng sẽ không ngừng yêu cô.
“Anh Đông Liệt, anh mới vừa. . . . . . Nói gì?" Tuyết Nhi giật mình nhìn hắn, hoàn toàn không thể tin được câu kia là hắn nói.
Cư nhiên hắn nói yêu? Sao hắn có thể dùng thanh âm như vậy, giọng nói như vậy ? Lộ ra vẻ mặt thống khổ, là của anh Đông Liệt của cô sao? Là của một tổng giám đốc cuồng ngạo bá đạo băng sơn sao?
Toàn bộ lực chú ý của Hàn Đông Liệt đều bị hình ảnh Âu Thiển Thiển rời khỏi bệnh viện hấp dẫn, đã hoàn toàn không nghe được Tuyết Nhi nói gì, hắn khập khễnh chạy ra ngoài, nhưng ra tới cửa thì phát hiện, đã không thấy bóng dáng Âu Thiển Thiển .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


